Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2520 lượt.
nàng ta là Vương Dận, muội muội thứ dòng (Con vợ lẽ) của Hoàng hậu nương nương Vương Phức. \'Dận\' khi đọc lên nghe giống tiếng thanh, nên nhũ danh được gọi là Thanh nhi, cũng là Hiền phi nương nương sau này rất được Hoàng thượng sủng ái.
Vương Phức nhìn lướt qua, nói với Vương Dận: "Thì ra là như vậy, vậy ta cũng cho hắn làm quan, để hắn không cần phải làm đá kê chân cho muội." Dứt lời, nàng bình tĩnh đối mắt cùng đối phương. Vương Dận chỉ là con thứ dòng, đương nhiên không thể so được với thế lực của Vương Phức, đành hừ một tiếng rồi bắt nô tỳ khác quỳ xuống làm đá kê chân, lên xe ngựa bỏ đi.
Vương Dận dựa vào sự sủng ái của bà nội, nên vô cùng kiêu căng, không được người khác yêu thích. Điều này cũng liên lụy tới Tấn vương sau này cũng không được người trong Vương gia thích.
Ta vốn nghĩ rằng lời hứa hẹn đó chỉ là màn đấu võ mồm của hai tỷ muội kia mà thôi, không ngờ ngày hôm sau, ta thực sự nhận được một chức quan, tuy nhỏ nhưng lại được ở lại kinh thành, so với những người khổ sở học hành còn bị điều đi khắp bốn phương thì không biết ta may mắn hơn gấp bao nhiêu lần.
Cứ như vậy, ta vì tình cờ gặp gỡ mà được ở lại kinh thành, chờ cơ hội thăng quan. Cũng trong năm đó, ta cưới Chân thị làm vợ, và có con trai cả là Viễn Địch.
Một năm sau, dưới sự trợ giúp của Vương Phức, Tương Vương lật đổ Thái tử, trở thành người đứng đầu Đông Cung, hai năm sau đó, Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị, nhưng vẫn tiếp tục sử dụng niên hiệu Thịnh Tuyên của tiên đế. Vương Phức trở thành Hoàng hậu nương nương, cũng trong năm đó, sinh hạ Tứ Hoàng tử Tĩnh Thần. Không biết vì nguyên nhân gì, mà thân thể Tĩnh Thần rất yếu đuối, luôn sống trong sự lo lắng sẽ bị chết yểu.
Mà, họa vô đơn chí chính là, Vương Dận, muội muội của bà không những tiến cung, còn được Hoàng thượng sủng hạnh, thăng tiến cực kỳ nhanh.
Tuy Tĩnh Thần được lập làm Thái tử, nhưng mọi người đều lo lắng, vị Thái tử này sẽ sống được bao lâu.
Mùa đông năm Thái tử được ba tuổi, trời giáng đại tuyết, nhũ mẫu không chăm sóc hắn cẩn thận, để hắn bị cảm lạnh, sốt cao liên tục. Ta nắm bắt thời cơ, đề cử Phương gia có quan hệ thân thiết với Tần gia lên Hoàng hậu, nhưng vì đi cửa sau, nên các đồng sự ở Thái y viện không tín nhiệm, xa lánh hắn.
Phương gia đến xem bệnh, kê đơn, cứu được Thái tử từ quỷ môn quan trở về, không chỉ có danh vọng của hắn nước lên thì thuyền lên, mà ngay cả ta cũng chiếm được sự tin tưởng của Hoàng hậu.
Có cây đại thụ là gia tộc họ Vương chống đỡ, ta làm quan trong triều cũng thuận lợi hơn rất nhiều.
Ngay khi ta đang hăng hái nhất, thì lại xảy ra một chuyện.
Ngày ấy, vừa hạ triều, ta bị người gọi đến Cung Cảnh Hoa. Khi ta đang đứng cúi đầu chờ Hoàng hậu nương nương, thì đột nhiên có người gọi tên ta, ta ngẩng lên, bất ngờ nhìn thấy Tử Nhạc.
Tuy chỉ là một cung nữ, nhưng dung mạo của nàng thực sự vượt xa những phi tần khác.
Nàng nhìn ta, mắt lạnh như băng, không hề chất vấn một lời vì sao ta vứt bỏ nàng. Nhưng nàng lại nói rất nhiều chuyện khác, nói rằng sau khi ta đi, nàng tham gia tuyển tú nữ, vì xuất thân thấp hèn nên không được phong phi tần, mà tới làm cung nữ ở Cung Cảnh Hoa.
Rồi nàng cười lạnh: "Cũng tốt, làm ở Cung Cảnh Hoa, có rất nhiều cơ hội để thăng tiến, giống như Khải Canh ngươi vậy. Ta có thể nói rõ cho ngươi biết, ngày ta lộ diện, cũng sẽ là ngày ngươi diệt vong."
Khí khái dám yêu dám hận của nàng khiến ta sợ hãi. Chỉ bằng dung mạo của nàng thôi, thì rất có khả năng Hoàng hậu sẽ thưởng nàng cho những thân vương mà bà cần mượn sức. Nếu nàng được sủng ái, thì dù không giết được ta, cũng có thể hủy hoại tiền đồ của ta.
Nhưng trong tất cả những giả thiết của ta, lại không hề có giả thiết, nàng leo được lên long sàng của Hoàng thượng.
Mà nàng, đã làm được điều đó.
Lúc đó, trận chiến của Hoàng hậu và Hiền phi bắt đầu có dấu hiệu bất ổn, tuy Hoàng hậu có nhà mẹ đẻ làm hậu thuẫn, nhưng sự sủng ái của Hoàng thượng đôi khi còn quan trọng hơn so với gia thế. Dù Hoàng hậu chiếm ưu thế, nhưng khí thế của Hiền phi lại tăng lên rất nhiều. Mà điều khiến Hoàng hậu đau khổ nhất là khi bà mang thai được ba tháng thì sinh non, cùng lúc đó, tin tức Hiền phi có thai lại truyền đến.
Ta nghĩ, quãng thời gian đó là lúc Hoàng hậu nương nương thống khổ nhất, mình thì sinh non, nhưng Hoàng đế lại bỏ mặc, đi sủng hạnh người đang mang thai, đánh trống khua chiêng chúc mừng nàng ta. Sự đả kích ập đến liên tiếp, đủ tháng đủ ngày, Hiền phi sinh hạ Cửu Hoàng tử Diệp Thành.
Đứa bé này vừa ra đời đã được định là sẽ tranh đoạt ngôi Thái tử với con của bà.
Khi đó, Thái tử Tĩnh Thần vừa được năm tuổi, vì thể chất yếu ớt, tính cách không thể hoạt bát như những đứa trẻ năm tuổi khác. Mỗi lần gặp, hắn đều lộ ra bộ mặt non nớt, lạnh lùng nhìn người khác. Nghĩ lại, có lẽ là vì khi đó Hoàng hậu nương nương vì chuyện tranh sủng mà tràn ngập oán khí nên đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của Thái tử.
Đầu tháng ba năm Thịnh Tuyên thứ mười lăm, tiết trời vẫn còn hơi lạnh. Ta lại bị Hoàng hậu triệu kiến. Khi ta thi lễ, thoáng nhìn