Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.

thấy vẻ mặt giận dữ của Hoàng hậu nương nương. Ta không âm thầm kết giao với Hiền phi, cũng không làm chuyện gì phản bội lại Hoàng hậu, vì sao bà lại nhìn ta như vậy?
"Ngươi chắc biết Lãnh Tử Nhạc chứ?"
Ta quyết định nói thật: "Dạ biết."
"Vậy thì tốt." Hoàng hậu lệnh cho cung nữ: "Dẫn ả tới đây."
Mấy ma ma nhanh chóng dẫn một cô gái tóc tai bù xù tiến vào, đúng là Tử Nhạc. Trên người nàng có rất nhiều vết tụ máu đỏ thẫm, ta không dám nhìn nàng, cúi gằm đầu như muốn chôn trong ngực.
Hoàng hậu ném một chiếc nhẫn hồng ngọc xuống mắng: "Tần Khải Canh, ngươi xem xem, ả tiểu đề tử này dám câu dẫn Hoàng thượng!" Sau đó ta mới biết, nguyên nhân khiến Hoàng hậu phẫn nộ như vậy, là vì, Hoàng thượng đến Cung Cảnh Hoa, đúng lúc Hoàng hậu không có ở đó. Khi Lãnh Tử Nhạc hầu hạ Hoàng thượng, đã được người sủng hạnh. Nhưng địa điểm, lại chính ở trên loan tháp (Giường phượng) trong tẩm cung chính điện Cung Cảnh Hoa của Hoàng hậu nương nương.
Tử Nhạc bị đánh đến nỗi không quỳ nổi, chỉ nằm rạp trên mặt đất, nàng cười lạnh nhìn Hoàng hậu. Hàm ý của nụ cười kia, mọi người đều hiểu, đó là cười nhạo Hoàng hậu bị thất sủng, không giữ được Hoàng thượng, chỉ có thể trút giận lên người mà Hoàng thượng đã sủng hạnh qua.
"Tần Khải Canh, ngươi biết ả ta, vậy có phải ngươi đã sai ả ta câu dẫn Hoàng thượng không?"
Ta vội vàng phủ nhận: "Đúng là vi thần biết nàng, nhưng cũng không thân thuộc."
Tử Nhạc vừa nghe xong, cười khanh khách hai tiếng rồi khóc nức nở nói: "Thì ra chúng ta không thân thuộc……"
"Tần Khải Canh, bản cung ban nàng cho ngươi, được không?"
Lúc ấy ta vô cùng sợ hãi, Tử Nhạc là kẻ địch của Hoàng hậu nương nương, lại là người đã được Hoàng thượng sủng hạnh, ta làm sao dám nhận: "Vi thần không dám nhận."
Trong nháy mắt đó, ta thấy tia hào quang cuối cùng trong mắt Tử Nhạc hoàn toàn biến mất. Nhưng ta không có cách nào khác, ta muốn tự bảo vệ mình, ta sẽ không vì một người con gái ta không yêu mà tự hủy hoại tiền đồ của mình.
Hoàng hậu có vẻ rất vừa lòng với câu trả lời của ta, lạnh lùng liếc nhìn Lãnh Tử Nhạc, rồi sai người lôi nàng xuống. Ta nhìn thấy Tử Nhạc nhìn ta, cười ngây dại, khiến ta sợ hãi vội quay đầu đi. Ta không dám hỏi Hoàng hậu sẽ xử lý nàng thế nào, nhanh chóng rời khỏi cung.
Đêm hôm đó, Cung Cảnh Hoa gặp hỏa hoạn, thiêu hủy một thiên điện, vài cung nữ chết cháy.
Trong đó, có Lãnh Tử Nhạc.
Ta rất thương xót cho nàng, nhưng nghĩ đến việc nàng đe dọa ta, ta lại không khỏi thở dài nhẹ nhõm.
Lúc ấy, ta còn chưa biết, sự tình chỉ vừa bắt đầu.
Sau hỏa hoạn một tháng, thái giám thân tín của Hoàng hậu cải trang cho ta, rồi đưa vào một mật thất trong Cung Cảnh Hoa. Ở nơi đó, ngoài Hoàng hậu, ta còn nhìn thấy một quái vật toàn thân bị bỏng cháy.
Quái vật kia đã không còn được vài sợi tóc, chỉ có một tấm xiêm y che cơ thể, nhưng những nơi da thịt lộ ra, đều là những vết sẹo xấu xí ghê người. Chân nàng bị xích không động đậy được, chỉ cúi đầu, miệng đang lẩm bẩm gì đó.
"Hoàng hậu nương nương, đây……"
Ta vừa cất lời, quái vật kia đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, trong nháy mắt nhìn thấy ánh mắt nàng, ta đã sợ hãi giật lùi lại. Dung mạo nàng đã hoàn toàn biến đổi vì bỏng, trừ miệng ra, những bộ phận khác trên khuôn mặt đều bị những vết bỏng to bao trùm. Những vết sẹo hồng ấy, lại còn tạo thành hình một con bướm.
Đó là con bướm xấu xí nhất trên đời này.
Nàng không nhìn thấy, nhưng lại nghe thấy giọng nói của ta: "Khải Canh……"
Là Tử Nhạc.
"Tần Khải Canh, bản cung gọi ngươi đến, để ngươi xử trí ả ta." Hoàng hậu nói: "Ả ta làm đổ đèn, nên bị đốt cháy thành hình dạng thế này…… Ả ta cũng rất đáng thương, nếu ngươi muốn đón ả ra khỏi cung, bản cung sẽ cho phép."
Sau này nghĩ lại, nếu lúc đó ta dũng cảm hơn, dám đón nàng ra khỏi cung, chắc Tử Nhạc sẽ không bị điên.
Nhưng ta lại không làm như vậy, ta nói: "Hoàng hậu nương nương, nàng ta đã là một quái vật như vậy rồi, sống trên đời cũng rất đau khổ, chi bằng giết chết nàng ta đi, để nàng ta đỡ mệt mỏi."
"Khải Canh?" Tử Nhạc ngẩn người, sau đó cười ha ha, dung mạo xấu xí cùng với tiếng cười điên cuồng khiến người ta vô cùng sợ hãi: "Ngươi…… ngươi muốn giết ta? Ha ha --- ta cho ngươi biết, trong bụng ta có con của Hoàng thượng, muốn giết thì giết đi, giết hết đi! Ha ha ha ha ----"
Lúc ấy nhất định là ta đã bị quỷ ám vào người, sau khi nghe xong những lời Tử Nhạc nói, trong đầu ta lại nảy ra một ý định không bằng cầm thú.
"Hoàng hậu nương nương, vi thần nghĩ, có lẽ nên giữ nàng lại, để nàng sinh con ra, nếu là Hoàng tử……"
Hoàng hậu nương nương là người thông minh đến thế nào, bà hiểu ngay ý ta muốn ám chỉ, ánh mắt nhìn Lãnh Tử Nhạc cũng có chút thay đổi.
"Chuyện Hoàng đế đã từng sủng hạnh nàng, chỉ e Thánh thượng đã quên từ lâu rồi." Ta nói: "Hơn nữa, sau khi Cung Cảnh Hoa bị hỏa hoạn, người trong cung đều cho rằng Lãnh Tử Nhạc đã chết cháy."
Cho nên, sẽ không có ai truy ra tung tích của nàng.
Hoàng hậu nương nương cũng không trả lời ngay đề nghị của ta, mà sai người đưa ta ra khỏi Cung Cả