Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
hiệu sẽ càng kém."
Vũ Lâu nghe xong, nảy ra ý hay, lập tức kéo cổ áo Phương Lâm nói: "Vậy mau phái người đi đến thôn kia đi!"
"Lúc đó ta bị nhện cắn, đầu óc mê man, địa hình nơi đó lại rất phức tạp, ta đã quên thôn đó ở đâu rồi!" Phương Lâm tránh khỏi tay nàng, ôm cổ nói: "Sao cô càng ngày càng lỗ mãng thế!"
"Ngươi đừng quan tâm ta lỗ mãng hay không nữa, mau nhớ ra đi!" Nàng vén tay áo, làm bộ xoa xoa tay.
Phương Lâm lùi về sau từng bước: "Đừng nóng vội, ta còn chưa nói xong mà. Tuy ta đã đánh mất phương thuốc, nhưng trong đầu vẫn nhớ kỹ một phần, có điều, còn thiếu một vị thuốc, làm thế nào cũng không nghĩ ra được."
Phương thuốc giải độc, chỉ cần thiếu một vị là đã khác rất nhiều rồi.
Vũ Lâu thất vọng: "Ngươi ấy, sao lại không nhớ ra cơ chứ."
"Không ngờ cô lại quan tâm đến Tấn vương như vậy." Phương Lâm nói: "Quái lạ, rốt cuộc là cô giúp ai? Lấy lòng cả hai nam nhân sẽ không có kết quả tốt đâu."
Vũ Lâu thấy hắn hiểu sai, vội giải thích: "Không phải ta giúp Tấn vương, chỉ là muốn chữa khỏi cho hắn, để rửa sạch hiềm nghi cho Lam Tranh thôi."
"À." Phương Lâm không tin: "Cô nói sao thì là vậy đi." rồi xoay người rời đi.
"Chờ đã! Ngươi viết lại phương thuốc đó đi, xem ta có thể nhớ ra manh mối gì có liên quan đến vị thuốc còn lại không."
Phương Lâm không hề tín nhiệm vị "đồ đệ" nửa chừng nửa vời này: "Độc dược không thể tùy tiện nghịch được, sao thế, cô muốn làm thần dược, tinh thông tất cả các loại thảo dược à?"
"……" Vũ Lâu nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói: "Dù chỉ có một tia hy vọng thì cũng phải thử. Nếu có không đúng thì cũng coi như ta mở mang đầu óc."
"Được rồi, để ta viết cho cô xem."
Phương Lâm cầm bút, viết phương thuốc ra, Vũ Lâu nhìn những tên dược cổ quái kia mà ngạc nhiên, không thể tìm ra manh mối gì.
Bỗng nhiên, trong đầu nàng như có ánh sáng chớp qua.
"…… Phương thuốc này, hình như ta đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi."
Giải dược
"Phương thuốc này, hình như ta đã nhìn thấy ở đâu rồi." Vũ Lâu lẩm bẩm: "Nhất định là đã từng nhìn thấy rồi……"
"Không thể nào‼!" Là một đại phu từng trải, Phương Lâm rất tự tin với y thuật của mình, hắn không tin là có phương thuốc Vũ Lâu từng xem qua mà chính hắn lại không nhớ rõ: "Nếu đã có người ghi lại độc tính của loài nhện này, thì sao ta lại không nhớ được!"
"Không, ta đã từng nhìn thấy rồi, cũng những dược liệu này, cũng nói là giải độc. Hơn nữa, không phải ta xem trong sách dược đâu, mà là……"
"Là cái gì?" Phương Lâm nói: "Đừng ấp úng nữa, nói mau đi."
"Vậy đi mua."
"Không mua được." Phương Lâm nói: "Cô nghe tên này là biết, nó chỉ sinh trưởng ở vách núi cao và dốc, có mười người đi hái nó thì đến tám người chôn thân ở vách đá, giống như tên của loại cỏ đó vậy. Từ bé tới giờ, ta chỉ nhìn thấy duy nhất một gốc thiên táng thảo lúc cha ta cầm về từ xưa."
"Sao cha ngươi lại có cây đó?"
"Khi Hàn vương vào kinh thành dự lễ cúng tế đã tặng cho cha ta!"
"……" Vũ Lâu nheo mắt, giọng nói kiên quyết: "Nếu trên đời này có loại cỏ đó, nhất định sẽ tìm được thôi."
"Cô đừng vội, cứ báo cho Tấn vương biết phương thuốc này, để hắn tự đi tìm thiên táng thảo là được!"
"Tuyệt đối đừng làm thế! Van xin ngươi, tuyệt đối đừng nói phương thuốc cho Tấn vương biết!"
"Vì sao?! Cô cố gắng như vậy, không phải là để cứu Tấn vương sao?"
"À…… việc này……" Vũ Lâu mỉm cười: "Để ta nghĩ đã, chờ tìm ra thiên táng thảo, thử xem phương thuốc này có thể giải độc thật không rồi mới đưa cho Tấn vương cũng được."
Phương Lâm cũng thấy có lý: "Cô nói cũng đúng, cẩn thận vẫn hơn. Mai ta sẽ đi tìm mấy người hái thuốc, trả cho họ hậu hĩnh một chút xem họ có đi tìm loại cỏ này cho mình được không."
Vũ Lâu gật đầu, dặn Phương Lâm đừng tiếc tiền, chỉ cần tìm được người đi hái cỏ là được.
Chờ Phương Lâm đi khuất, Vũ Lâu liền lục tung thư phòng để tìm sách nói về nơi sinh trưởng của thiên táng thảo. Trời không phụ lòng người, đến nửa đêm cuối cùng nàng cũng có thể tìm thấy ghi chép về thiên táng thảo.
Hôm sau, Phương Lâm tìm khắp của y quán đều không thấy bóng dáng Vũ Lâu đâu.
***
Trời dần ấm lên, tuyết đọng dưới chân núi cũng bắt đầu tan khiến đường vào núi rất lầy lội, mà càng lên đỉnh núi, tuyết đọng càng nhiều, nhiệt độ càng thấp hơn.
Không khí mùa xuân đã vây lấy chân núi, nhưng trên đỉnh núi vẫn bị tuyết trắng bao phủ.
Vào mùa đông, khi bắt đầu đến đại tuyết, thiên táng thảo sẽ tiến vào trạng thái ngủ đông, đến mùa xuân năm sau mới tiếp tục sinh trưởng, sau ba mươi năm thì sẽ dần dần khô héo cho tới khi hoàn toàn thối nát rồi biến mất.
Cũng gần giống chu kỳ sinh lão bệnh tử của loài người.
Trong sách có ghi lại, có người đã từng nhìn thấy thiên táng thảo trên ngọn núi này, Vũ Lâu ôm hy vọng mong manh chạy tới đây tìm, nàng không dám chắc, nhưng vẫn muốn thử một lần.
Nàng phải tìm được thiên táng thảo, chế giải dược thì mới cứu được Lam Tranh.
Lam Tranh……
Không được, không thể nhớ tới hắn được‼!
Vừa nghĩ đến hắn