Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2495 lượt.

ặn: "Đi chậm một chút!"
Giống như năm đó nàng dặn dò Lam Tranh ngốc nghếch vậy.
"A----"
Bỗng Vân Triệt đi đằng trước hét lên một tiếng, rồi vội vàng quay lại trốn sau lưng Vũ Lâu, chỉ về phía trước run rẩy nói: "Đó không phải là ánh nến, mà là lửa ma trơi……"
Vũ Lâu vỗ vỗ lưng hắn nói: "Đừng sợ, có tỷ tỷ đây rồi."
Vân Triệt run rẩy gật đầu: "Ừm, có tỷ tỷ ở đây, ta không sợ."
Nàng thoáng hoảng hốt, cảm giác như quay lại thời điểm mới quen biết Lam Tranh.
"Đừng sợ, cho dù có quỷ đi chăng nữa, chúng ta không làm chuyện gì xấu, không phải sợ bọn họ. Hơn nữa, con người đôi khi còn đáng sợ hơn quỷ nhiều." Vũ Lâu an ủi Vân Triệt, cũng là tự an ủi chính mình.
"Đúng vậy…… Người vẫn là đáng sợ nhất……" Một giọng nói khàn khàn truyền đến từ đám mộ kia.
Tim Vũ Lâu giật thót, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gió lạnh thổi qua, khiến nàng rùng mình run rẩy.
Vân Triệt cũng bị dọa vội ôm chặt ngang hông nàng.
"Ta không phải quỷ……" Giọng nói kia truyền đến từ phía sau một bia mộ, một người đàn ông cả người đầy bùn đất, mặt mày xám ngoét chậm rãi đi ra.
"Tại hạ thật có lỗi, đã dọa đến các người rồi, mong hai vị lượng thứ."
"Lượng thứ cái mẹ nhà ngươi!" Khóe mắt Vũ Lâu vẫn còn đọng nước mắt vì vụ hoảng sợ vừa rồi, nên nói rất thô lỗ: "Ngươi, con mẹ nó, làm gì có ai như ngươi, nửa đêm nửa hôm trốn sau bia mộ mà nói chuyện."
"Thật sự xin lỗi hai vị, ta bị kẻ xấu cướp sạch hành trang. Lại bị đánh đến hôn mê, vừa tỉnh lại, nghe thấy giọng nói của hai người nên bất giác đáp lời." Người nọ đáng thương nói.
Vũ Lâu tập trung nhìn kỹ, thấy trên người người kia quả nhiên có vết máu, nhờ ánh trăng, nàng còn nhìn thấy mặt mũi hắn bầm dập hết.
Vân Triệt trốn sau lưng Vũ Lâu từ từ nhô đầu ra, nhìn kỹ người kia rồi nói: "Quan Minh?"
Quan Minh ngẩn người, hai mắt bầm dập cố mở to nhìn Vân Triệt, đột nhiên hô lên: "Thế tử‼!"
"Hai người biết nhau à?" Vũ Lâu ngạc nhiên: "Đúng là tình cờ thật!"
Quan Minh bổ nhào xuống dưới chân Vân Triệt, khóc lóc than thở: "Thế tử, Vương phi phái tiểu nhân đến đón ngài về, ngài quay về cùng tiểu nhân đi. Vương phi còn sai tiểu nhân truyền lời, Vương phi nói, bà không nên nói những lời này nọ‼!"
Vân Triệt nói: "Không phải ta không muốn về, mà là Hoàng thượng thật sự không cho ta rời kinh thành."
Quan Minh gạt lệ: "Ngài đừng nói vậy. Vương phi nhớ ngài đến phát bệnh rồi, ngài quay về đi. Để tiểu nhân cũng có thể phục mệnh với Vương phi. Vương tướng quân nói đến kinh thành để hộ tống ngài, cuối cùng là mấy tháng rồi cũng không thấy tin tức gì, nếu tiểu nhân cũng không thể về nữa, thì sợ là Vương phi sẽ thực sự bệnh nặng mất."
Vẻ mặt Vân Triệt không chút thay đổi, khoát tay nói: "Tạm thời ta chưa về được. Ta còn việc chưa làm xong."
"Thế tử……" Vũ Lâu không kiềm chế được, nói: "Thứ cho ta nhiều chuyện, nhưng nếu Vương phi vì nhớ thương ngài mà sinh bệnh, thì ngài vẫn nên về thăm người là hơn."
Vân Triệt nghe xong, cười ha hả nói: "Tỷ tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ ở bên cạnh người thân yêu nhất mà."
Hắn đỡ Quan Minh dậy: "Sao mẫu thân đại nhân lại chỉ phái một mình ngươi đến?"
Quan Minh ấm ức nói: "Vì tiểu nhân bị tụt lại phía sau, những người khác đã vào kinh thành từ sáng nay rồi."
Vân Triệt thở dài: "Ngươi đúng là ngốc mà, ngốc đến mức ta còn không nỡ chửi nữa. Thế này đi, giờ cửa thành cũng đóng rồi, phía trước có một ngôi miếu đổ nát, chúng ta vào đó trú tạm một đêm, ngươi đi kiếm ít củi, gỗ, rồi vào đó tìm chúng ta."
Chờ Quan Minh đi tìm củi, Vân Triệt và Vũ Lâu đi tới ngôi miếu đổ trú tạm. Vũ Lâu cảm thấy điều kiện ở đây quá tệ, nhưng Vân Triệt lại cảm thấy rất thú vị: "Đây là lần đầu tiên ta qua đêm ở nơi hoang vắng thế này. Đúng rồi, có phải trong thoại bản (Tiểu thuyết xưa), thì nữ quỷ hay xuất hiện ở những nơi thế này không? Tỷ tỷ, tỷ nói xem, đêm nay liệu chúng ta có gặp được các nàng không?"
Vũ Lâu cười: "Không phải đệ vừa mới sợ quỷ hả, sao giờ còn muốn gặp người ta."
Vân Triệt bĩu môi thấp giọng than thở: "Có tỷ và Quan Minh ở đây rồi, ta sẽ không sợ."
Đương nhiên là làm gì có quỷ.
Vân Triệt buồn ngủ, sau khi nhóm lửa lên, trong ngôi miếu hoang cũng ấm dần, hắn dựa vào vai Vũ Lâu, nhắm mắt ngủ.
Hắn dựa vào nàng như thế, không hợp với cấp bậc lễ nghĩa, nên Vũ Lâu quay sang ngoắc Quan Minh, ý bảo hắn thay mình đưa vai cho Thế tử dựa. Nhưng Quan Minh chỉ chỉ bả vai mình, ý nói trên vai bị thương, rất đau nên không thay nàng được. Vũ Lâu không có cách nào khác, đành phải để Vân Triệt dựa vào ngủ.
Mí mắt nàng cũng càng ngày càng nặng, rốt cuộc, nàng mê man thiếp đi.
Ngủ đến nửa đêm, nàng giật mình tỉnh dậy, thấy chiếc túi đựng thảo dược của mình đang cháy bừng bừng.
Nàng vừa động, Vân Triệt cũng tỉnh theo.
"Thảo dược ----"
Vân Triệt kêu lên, vươn tay ra dập lửa.






Lời đề nghị của Thế tử
"Dừng tay‼!"
Vũ Lâu ngăn hành vi liều lĩnh của Vân Triệt lại: "Đừng! Không sao đâu, ta đã cất thảo dược vào người rồi. Không có trong túi."<