Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.
ẻ ngốc, cho dù có để đả kích đối phương, thì cũng sẽ không hạ độc trước mặt mọi người như thế, huống chi, cơ thể Tấn vương thật sự rất suy nhược."
"Nàng đau lòng sao?"
Vũ Lâu nhéo hắn một cái: "Là ta lo chàng cũng sẽ bị hạ độc mà thần không biết, quỷ không hay! Khi hồi cung, chàng phải thật cẩn thận đấy! Ta và Phương Lâm sẽ nghiên cứu loại độc của Tấn vương một chút, xem có thể tìm được ra manh mối gì không."
Lam Tranh xoa chỗ bị Vũ Lâu nhéo, vẻ mặt đáng thương nói: "Ta lén chuồn ra ngoài gặp nàng, thế mà nàng không dịu dàng với ta, còn nhéo ta nữa."
Vũ Lâu không có cách nào, bèn ôm lấy cổ hắn, hôn lên mặt hắn một cái: "Đừng quậy nữa, chờ mọi chuyện qua đi, chúng ta sẽ được ở bên nhau rồi."
Lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng này của Vũ Lâu đã đánh bay ý định làm nũng của Lam Tranh.
Trước khi đi, hắn thần thần bí bí ghé vào tai nàng nói: "Nàng yên tâm, ta đã sắp xếp gian tế bên cạnh Tấn vương rồi, bên phía Tấn vương có tin gì, chắc chắn sẽ có người đến báo."
Vũ Lâu không để tâm, chỉ ậm ừ đáp lời, rồi tiễn Lam Tranh đi.
Nàng và Phương Lâm nghiên cứu độc dược Tấn vương đưa tới mấy ngày mà không có kết quả gì. Sáng sớm hôm đó, Vũ Lâu đứng trước cửa y quán trông chừng, bỗng nhiên có người kéo kéo ống tay áo của nàng, cúi đầu nhìn xuống, nàng thấy một cô bé đáng yêu, xinh đẹp như búp bê sứ.
Vũ Lâu ngồi xổm xuống, dịu dàng hỏi cô bé: "Tìm tỷ tỷ có chuyện gì thế?"
Khuôn mặt cô bé kia hiện lên một vẻ lo lắng không phù hợp với lứa tuổi của mình: "Cô là Tần Vũ Lâu phải không…… Ta là Hâm Nghi. Cửu ca muốn giết Thập ca……"
Giải độc
Nghe thấy cô bé trước mặt tự xưng là Hâm Nghi, Vũ Lâu lập tức mời nàng vào trong nói chuyện. Lúc đóng cửa, nàng còn cẩn thận nhìn xung quanh xem có ai theo dõi không.
"Cô yên tâm, Cửu ca cũng không biết ta trốn ra." Hâm Nghi nhíu mày, ôm vai nói: "Từ sau khi bị Thái tử hạ độc, Cửu ca luôn tìm thời cơ để trả thù……"
"Công chúa, chúng ta vào trong nói sau, ở đây gió lớn, lạnh lắm."
Hâm Nghi lắc đầu: "Ta không vào đâu, nói ngắn gọn vài câu thôi, nếu đi quá lâu, bọn nha hoàn sẽ đi tìm ta mất."
Đang nghĩ ngợi thì Phương Lâm đi đến, nhìn vẻ mặt như có thâm thù đại hận của nàng liền nói: "Cô lại rối rắm cái gì vậy? Bao giờ thì cô mới có thể sống thư thái được hả?"
Phương Lâm là một tên không có lập trường, tuy ngoài mặt hắn lạnh lùng, nhưng không hề phân biệt địch ta, ai cần hắn cũng giúp, nếu để hắn biết nàng đang đối phó với Tấn vương thì e là không hay lắm.
"Sao cô lại nhìn ta mà lắc đầu thế?"
"Không có gì." Vũ Lâu cười: "Ngươi tìm ra cách giải độc cho Tấn vương chưa?"
Vừa hỏi đến, Phương Lâm đã cau mày: "Ta cũng đã có chút manh mối về loại độc mà Tấn vương trúng phải, nhưng cách giải thì…… không dễ tìm chút nào."
"Nói chuyện đừng có nói nửa vời!" Vũ Lâu nghe thấy Phương Lâm nói có tiến triển, vội hỏi: "Vậy Tấn vương trúng độc gì?"
"…… Lúc trước ta có nói với cô rồi, khi ta vân du giang hồ, có lần gặp nguy hiểm, suýt mất một chân thành tàn phế rồi." Đến giờ nghĩ lại hắn vẫn còn thấy sợ: "Ta ở lại một vùng quê, đến nửa đêm có mưa nhỏ, ta tỉnh lại, thì nhìn thấy một con nhện to như cái bát đang ăn chân ta."
Vũ Lâu vừa nghe đã sợ run người: "Nhện to bằng cái bát á? Chẳng lẽ ngươi không có cảm giác gì hay sao?"
"Một chút cảm giác cũng không." Phương Lâm nói: "Cả chân ta đều tê tê dại dại, may là trời mưa, chứ không thì chân ta đã bị chúng ăn sạch rồi."
"Chúng?"
"Ừ." Phương Lâm cảm thán: "Một đám nhện lông vừa dài vừa cứng!"
Vũ Lâu run cả người, nhếch nhếch miệng: "Ngươi nói nghe sợ muốn chết đi được!"
"Ta vội chạy ra lấy đồ nhóm lửa, đốt lên để xua đám nhện đi. Hôm sau, ta đến một thôn trang, người trong thôn đó nói, nhện có hoa văn đó là nhện đất sống ở nơi này, trong nọc độc của chúng có chất gây tê, khiến cho người bị cắn mất tri giác, để chúng ăn lúc nào không biết. Người đó còn nói cho ta biết, thân của loại nhện này có độc, dân bản địa nếu oán hận ai, sẽ nghiền nhện thành bột phấn để đầu độc người ta. Loại độc này, sau khi tiến vào gan, sẽ gây tổn thương rất lớn cho cơ thể…… Chỉ cần hơi phát lực, nhất định sẽ nôn ra máu." Cuối cùng Phương Lâm mới nói ra câu mấu chốt nhất: "Tình trạng giống như Tấn vương bây giờ."
"Vậy một người khỏe mạnh vũ dũng nếu trúng loại độc này, không phải sẽ biến thành một thư sinh yếu nhược, trói gà không chặt hay sao?"
Phương Lâm nói: "Ừ, đây là chỗ độc ác nhất, không lấy mạng người ta, nhưng sau khi trúng độc, thì cũng coi như nửa tàn phế, cả đời không thể vận lực. Đối với người nông dân, nếu không thể làm ruộng thì cũng coi như đi vào con đường chết rồi."
"Nói vậy, ngươi đã biết từ trước loại độc mà Tấn vương trúng phải đúng không?"
Phương Lâm thở dài: "Biết……"
"Vậy sao lại nói là không biết?"
Phương Lâm buông tay nhìn trời: "Vì ta đã đánh mất phương thuốc giải độc rồi. Trong vòng một khắc sau khi trúng độc, nếu uống ngay thuốc giải thì có thể giải được hoàn toàn độc tính. Nhưng thời gian càng lâu, dược