Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.

, đầu đã lộn xộn cả lên, không thể nào tập trung tinh thần.
Đi một đoạn tới giữa sườn núi, tuyết đọng vừa tan xong lại bị nhiệt độ cực thấp ở đây làm cho đông lại, tạo thành một tầng băng mỏng trên đường đi. Vũ Lâu phải dùng cả chân cả tay, khó khăn lắm mới vượt qua được đoạn đường này.
Nàng thẳng tiến về nơi đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng kia.
Thiên táng thảo, thiên táng thảo, mày ở đâu hả?!
"Vũ Lâu tỷ tỷ ---"
Một tiếng gọi từ phía sau bỗng truyền đến, ở nơi thâm sơn cùng cốc yên tĩnh này, giọng nói rõ ràng nghe như đang gọi sát bên tai nàng vậy.
Vũ Lâu quay đầu, nhìn thấy Vân Triệt, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Sao đệ lại ở đây?"
Vân Triệt đạp tuyết đi đến trước mặt nàng, cười nói: "Ta còn đang định hỏi tỷ tỷ đến đây làm gì ấy."
Hắn cười, thở ra một làn khói trắng mờ.
Vũ Lâu không muốn nói thật: "Tìm một số thứ, còn đệ?"
"Đến chơi thôi!" Vân Triệt cười: "Trên đường về kinh thành ta có nhìn thấy ngọn núi này, nên rất muốn đến chơi. Hôm nay cũng đang rảnh nên ta mới đi lên đây, không ngờ lại gặp được tỷ tỷ, đúng là có duyên!"
Vũ Lâu nói: "Thế tử lén trốn đi à? Không thì sao lại không mang hộ vệ. Ở nơi băng tuyết ngập trời thế này quá nguy hiểm, đệ nên xuống núi đi thì hơn."
"Ta đã lên tới đây rồi mà còn không lên đến đỉnh đã về thì chẳng phải là phí công hay sao." Vân Triệt nói: "Tỷ tỷ vừa nói muốn tìm đồ à, hay là để ta giúp tỷ, chúng ta cùng tìm, mắt ta rất tinh, tìm đồ sẽ nhanh hơn."
Hắn giống Tô Tiêu như vậy, khiến lòng Vũ Lâu mềm nhũn: "Được rồi, ta muốn tìm một loại cỏ màu đen."
"Cỏ màu đen sao?" Vân Triệt tò mò: "Ngạc nhiên thật, dùng để làm gì?"
"Làm thuốc."
"À!" Vân Triệt ra vẻ đã hiểu: "Có phải vì lần trước tỷ tỷ bị Thái tử đánh rồi đuổi ra khỏi cung vẫn chưa khỏe hẳn, nên cần thuốc này để điều trị không?"
Vũ Lâu không muốn giải thích, liền nói theo hắn: "Ừ……"
"Tỷ đừng vội, nhất định ta sẽ tìm được giúp tỷ."
Nói xong, hắn đi trước Vũ Lâu vài bước, hướng về đỉnh núi.
Thật ra Vũ Lâu rất sợ tiếp xúc với người trong hoàng thất, lỡ như có chuyện gì không may, thì nàng sẽ không thoát khỏi trách nhiệm, vội hô lên: "Cẩn thận một chút."
"Biết rồi." Vân Triệt đáp, ánh mắt chợt lóe, rồi biến mất trong không gian phủ đầy tuyết trắng.
Chờ Vũ Lâu đi tới nơi, thì thấy hắn đang ở sát vách núi dựng đứng, đưa tay với gì đó.
Nàng sợ đến toát mồ hôi.
Khẽ nuốt nước miếng, Vũ Lâu từ tốn gọi: "Thế tử……"
Vân Triệt nghe thấy tiếng nàng, liền quay đầu cười: "Ở đây có một cây này, sâu trong tuyết, thứ này cũng dễ tìm thật, có điều hơi khó hái, nhưng không sao, đệ với chút nữa thôi là đến rồi." Dứt lời, hắn lại vươn người xuống một chút.
"Nguy hiểm!"
Vũ Lâu vừa nói xong, thì Vân Triệt trượt chân, cả người lao xuống vách đá.
Nàng sợ đến tối sầm mặt mũi, vội bổ nhào về vách đá thì thấy Vân Triệt đang treo lơ lửng giữa không trung, thân hình lắc lư lắc lư, tay bám vào một khối đá nhô ra.
"Vũ Lâu tỷ tỷ……"
Nàng cuống cuồng, vội túm lấy tay hắn: "Đừng sợ, để ta kéo đệ lên."
Vân Triệt nhìn nàng không chớp mắt, hỏi nàng: "Vũ Lâu tỷ tỷ, nếu ta chết, tỷ có đau lòng không?"
Tần Vũ Lâu làm sao còn có tâm trạng mà trả lời hắn, chỉ cố sức lao người về phía trước để kéo hắn. Nào ngờ, tuyết đọng không chỉ khiến nàng không dùng được lực, mà còn phản tác dụng, đẩy nàng lao luôn xuống dưới.






Vân triệt
Tình hình nguy hiểm như chỉ mành treo chuông, giữa không trung, Vân Triệt vươn người túm được tay Vũ Lâu vừa rơi xuống vách đá.
Trọng lượng của hai người đều trông cậy vào mỏm đá nhô ra mà Vân Triệt đang bám vào kia.
Tảng đá đó bị phơi ngoài tuyết ngày này qua tháng khác, bây giờ còn lạnh hơn cả băng, khiến Vân Triệt cảm nhận được sâu sắc cái lạnh buốt đến tận xương tủy.
Vũ Lâu nhìn thấy hắn khổ sở gắng gượng, không khỏi toát mồ hôi lạnh, vực sâu vạn trượng dưới kia lại càng khiến nàng hoa mắt.
Vân Triệt mở to cặp mắt trong trẻo: "Tỷ tỷ định nói gì?"
Mỗi lần nhìn hắn, nàng lại nhớ đến Tô Tiêu đã mất, vì thế nàng không dám nhìn nhiều, đành cúi đầu nói: "Cảm ơn đệ."
"Vì tỷ tỷ, cái này có đáng gì đâu." Vân Triệt đứng dậy phủi tuyết trên người: "Chúng ta mau xuống núi thôi. Trời sắp tối rồi, chờ đến khi tối hẳn mà vẫn không xuống núi được thì nguy to."
Sau khi mặt trời xuống núi, trên này sẽ trở thành thế giới của dã thú.
Sắc trời càng ngày càng tối, trong lòng Vũ Lâu cảm thấy rất bất an lo lắng. Quả nhiên, ánh mặt trời vừa tắt, nàng đã nghe thấy tiếng sói tru. Sợ cả hai người cũng không đủ làm món khai vị cho lũ sói, nên họ vội vàng chạy thật nhanh ngược lại với hướng phát ra tiếng sói kêu.
Vân Triệt nắm tay Vũ Lâu, chạy nhanh như bay. Dù nàng cảm thấy không hay lắm, nhưng giờ phút này cũng không thể so đo nhiều như vậy, chờ đến khi mệt nhoài dừng lại, thì phát hiện ra hai người đã ra khỏi rừng rậm, phía chân núi thoáng ẩn thoáng hiện vài ánh nến leo lét.
"Có nhà dân!" Vân Triệt chỉ về phía ánh nến nói.
Hắn đi trước dò đường, Vũ Lâu đi sau khẽ d


Pair of Vintage Old School Fru