Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.
ng nào chắc chắn đến mức không hề có gió lùa qua sao?"
Tấn vương nghe hắn nói, trong lòng khẽ run lên.
Lam Tranh nhướng mày thản nhiên nói: "Cửu ca có biết không? Mấy ngày trước Tần Khải Canh đã chết rồi. Trước khi lão chết, ta đã vô cùng may mắn gặp được lão."
Đừng giấu mặt nữa, những hành vi của ngươi, ta đã biết hết rồi.
Tấn vương trầm mặc, sau đó ngẩng đầu cười nói: "Vậy ngươi đã đi bái tế Lãnh Tử Nhạc chưa?"
Lam Tranh kiềm nén lửa giận: "Không phiền Cửu ca quan tâm, nhưng mà, thật ra hàng năm ta đều lễ bái Tĩnh Thần ca ca đấy."
"Quả nhiên." Tấn vương nói: "Ta đã biết cái chết của Tĩnh Thần có điểm kỳ lạ mà. Lam Tranh à Lam Tranh, công phu giả ngu của ngươi thật quá lợi hại."
"Cũng không giỏi giấu mặt như Cửu ca ngài đâu." Lam Tranh cười.
"Các ngươi đang nói gì vậy?" Hoàng thượng đột nhiên xoay người hỏi hai vị Hoàng tử.
"Con nói là, bức họa Vương Hiền phi này thật đẹp." Lam Tranh nói: "Nhưng Cửu ca nói, Hiền phi thực sự còn đẹp hơn."
Chuyển bại thành thắng
Vương Hiền phi là muội muội của Hoàng hậu, nếu theo như bối phận bên nhà mẹ đẻ, thì Lam Tranh phải gọi bà là dì, cho nên việc hắn khen ngợi dung mạo của bà cũng không bị xem là vượt quá lễ nghĩa. Nhắc đến Vương Hiền phi, sắc mặt Hoàng thượng có vẻ chán nản, đau buồn, một lúc lâu sau mới điều chỉnh được cảm xúc.
Lúc này, thái giám tiến vào báo yến tiệc đã chuẩn bị xong, mời Hoàng thượng và hại vị Hoàng tử di giá.
Tấn vương làm một động tác mời với Lam Tranh, Lam Tranh vui vẻ tiếp nhận, đi trước Tấn vương.
Tấn vương oán hận nhìn chằm chằm theo bóng Lam Tranh.
Vân Triệt, Hàn vương thế tử, xuất hiện ở kinh thành đúng vào lúc Tần Khải Canh rời khỏi Liêu Đông, mất tích hai tháng. Sau khi Tần Vũ Lâu bị phạt vào giáo phường tư, hắn ta ầm ĩ la hét đòi đi cùng hắn đến giáo phường, rồi gặp nàng ở đó.
Rõ ràng là sau lễ cúng tế Hạ Chí hắn phải quay về Vân Nam, nhưng vẫn chần chừ không đi. Mấy hôm trước, Hàn vương phi lại phái người đến đón hắn về, những hắn cũng vẫn chưa chịu đi. Rốt cuộc là hắn đang mưu tính gì?!
"Thái tử điện hạ, ngài nên đi mời rượu rồi."
Đang xuất thần suy nghĩ, thái giám nội thị đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở, ngắt mạch suy nghĩ của hắn. Lam Tranh vội đứng dậy bước đến giữa điện, cầm chén rượu kính Hoàng thượng.
Lần trước Hoàng thượng không uống rượu, để Tấn vương uống thay nên thoát được một kiếp nạn, giờ đã tới thời điểm mấu chốt, không chỉ mình ông căng thẳng, mà mọi người cũng bất an, nhìn Thái tử và Hoàng thượng không rời.
Hoàng thượng ra lệnh cho nội thị: "Đưa chén rượu của Thái tử lên đây."
Nhất định phải uống hết để làm gương cho mọi người.
Vân Triệt bỗng nhỏ giọng nói: "Không có độc nữa chứ." Vừa nói xong, hắn cũng nhận ra mình lỡ miệng, vội đưa tay che miệng lại, cúi gằm mặt xuống.
Nhưng câu nói của hắn ta lại khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Một câu nói vang lên khiến mọi người căng thẳng tới cực điểm: "Phụ hoàng xin chậm một chút, cẩn thận trong rượu có độc!"
Thanh Hà vương đứng lên hành lễ với Hoàng thượng: "Phụ hoàng, người không thể không đề phòng được."
Lại là ngươi, Thanh Hà vương à Thanh Hà vương, sao rồi, Tĩnh Thần qua đời, ngươi liền chui đầu vào dưới trướng Tấn vương sao?! Lam Tranh lộ ra vẻ mặt giận dữ đối với thái độ không hề che giấu sự nghi kỵ của Thanh Hà vương: "Ngươi nói câu này là có ý gì?! Chẳng lẽ ta lại có thể hạ độc hay sao?!"
"Thái tử điện hạ đừng tức giận, ta cũng chưa nói lần này ngươi cũng sẽ hạ độc, chỉ là muốn nhắc phụ Hoàng cẩn thận thôi mà."
Có người dẫn đầu, thì sẽ có kẻ hưởng ứng, bắt đầu bàn tán: "Đúng vậy, chuyện Tấn vương trúng độc lần trước còn chưa điều tra ra, lỡ như lần này lại có sai lầm……"
"Xin Hoàng thượng nghĩ lại‼!"
Lam Tranh chán nản, dù thế nào cũng nghi ngờ hắn hạ độc sao?!
Lúc này Tấn vương mới chậm rãi nói: "Nếu tất cả mọi người đều nghi ngờ, vậy chỉ cần Thái tử điện hạ uống hết chén rượu này là được rồi, như thế không phải sẽ có thể đánh tan sự nghi kỵ của mọi người hay sao."
Uống đi, Lam Tranh, trong rượu có độc đấy. Để ngươi nếm thử mùi vị đau khổ của ta.
Uống đi, xem cảm giác gậy ông đập lưng ông thế nào.
Hoàng thượng chần chừ, lẽ ra ông nên khiển trách mọi người, sau đó sai người bưng chén rượu kia lên cho mình, nhưng ông thật sự không có dũng khí. Ông nhìn về phía Thái tử. Lam Tranh nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Hoàng thượng, liền lớn tiếng nói: "Vậy nhi thần uống hết chén rượu này là được."
Khóe miệng Tấn vương khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý.
Hoàng thượng như trút được gánh nặng, vội sai người đưa lại chén rượu cho Thái tử. Mặt Lam Tranh lạnh băng, nhận lại chén rượu, nhìn chất lỏng trong trẻo đó, hắn lại nhớ lại lời nói của Vũ Lâu.
"Lam Tranh, công chúa Hâm Nghi đến báo với ta,Tấn vương sẽ nhờ Hoàng thượng mở một buổi yến tiệc nữa, hắn sẽ hạ độc vào hôm đó. Vào lúc chàng chúc rượu Hoàng thượng, hắn sẽ khiến Hoàng thượng nghi ngờ chàng. Sau đó, dùng lời nói kích động, ép chàng uốn