Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
g chén rượu độc kia. Như vậy, chàng không chỉ trúng độc, mà còn thật sự bị tội danh hạ độc đè lên đầu. Nhưng mà, chàng đừng lo, ta đã chế được giải dược rồi, nếu chàng tin ta, thì ăn giải dược vào trước, sau đó uống ngay ly rượu độc kia. Chà…… chàng hỏi ta, giải dược có chế chuẩn không hả? Này‼! Nếu không chắc chắn sao ta dám để chàng ăn chứ! Được, ta đồng ý với chàng, nếu giải dược không linh nghiệm, chàng mà bị độc phát khiến gan hư tổn, ta sẽ chăm sóc chàng cả đời!"
Tấn vương thấy Lam Tranh ngẩn người không động đậy, cười lạnh nói: "Sao thế, Thái tử không dám à? Ngài sợ gì chứ? Có phải rượu này có vấn đề không?"
Lam Tranh liếc mắt nhìn Tấn vương một cái, rồi ngửa đầu uống cạn chén rượu độc.
Vũ Lâu, ta tin nàng.
Rượu độc vào bụng, Tấn vương lộ ra nụ cười khoái trá vì có thể báo thù rửa hận. Mà Vân Triệt cũng mỉm cười, trước giờ hắn vẫn thường cười tủm tỉm như thế nên không ai phát hiện ra.
Lam Tranh nói: "Nếu các vị cũng hoài nghi bản Thái tử giở trò quỷ, vậy thì bản Thái tử xin được rút lui, để các vị đỡ lo lắng, thoải mái mà thưởng thức bữa tiệc này."
Thấy Lam Tranh tỏ thái độ cương quyết, mọi người vội lên tiếng trấn an, Hoàng thượng cũng đứng giữa xoa dịu, mời Lam Tranh về chỗ ngồi. Lần trước, Tấn vương phát độc sau một khắc, nên bề ngoài thì mọi người ra vẻ uống rượu xem ca múa, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà hướng về phía Thái tử.
Nhất là Tấn vương, trong lòng hắn ta vô cùng sốt ruột, sao hắn còn chưa bị độc phát? Vì sao độc còn chưa phát?!
Qua một khắc, rồi hai khắc, Thái tử vẫn bình yên vô sự.
Lam Tranh không bị độc phát như đã dự tính, ra vẻ nhìn thấu suy nghĩ của hắn ta, liền quay sang nở một nụ cười khiêu khích thật tươi.
Tấn vương biết trong chuyện này nhất định có vấn đề, tức giận đến run người, nhưng vừa vận khí, cổ họng lại tanh nồng, phun ra một ngụm máu tươi.
"Diệp Thành ----" Hoàng thượng hoảng sợ: "Mau truyền ngự y----"
Lam Tranh bình tĩnh nhấp một ngụm rượu nhỏ, sau đó cũng đứng lên, ra vẻ quan tâm nói với Tấn vương: "Cửu ca, huynh đừng lo."
Tấn vương hung dữ trừng mắt nhìn Lam Tranh, nhưng ngực đau, không nói ra lời, để nội thị đỡ ra ngoài nghỉ ngơi.
Trong lúc mọi người đang hỗn loạn, Lam Tranh nhìn Vân Triệt rất bình tĩnh, thoải mái, bèn đi đến sau lưng hắn, nhỏ giọng nói: "Khi nào Thế tử quay về Vân Nam? Mẫu thân của ngươi vô cùng lo lắng cho ngươi đấy."
Vân Triệt cười khanh khách: "Đợi Vũ Lâu tỷ tỷ đồng ý đi Vân Nam cùng ta, tự ta sẽ phải rời đi thôi."
Dứt lời, hắn cũng không thèm để ý đến Lam Tranh đang bực bội, quay người hành lễ rồi đi.
Một biển dấm chua
Lam Tranh chuyển bại thành thắng, không chỉ rửa sạch hiềm nghi mà còn giáo huấn được Tấn vương nữa.
Tất cả những điều này đều nhờ công của Vũ Lâu. Hắn ở trong cung nhịn mấy ngày mới chuồn được ra để đi tìm nàng, nhưng vừa tới y quán đã thấy Phương Lâm vội vã rời đi.
"Đứng lại!" Lam Tranh gọi hắn lại: "Ngươi định làm gì?"
Dáng vẻ của hắn giống như muốn đi mật báo.
Cái gì mà sao hắn lại đến đây chứ?!
Lam Tranh dỗi: "Sao nào? Ta không thể tới đây sao?"
Dù sao cũng sống cùng hắn một thời gian dài, Vũ Lâu biết hắn đang ăn dấm chua, vội nói tốt cho Vân Triệt: "Lam Tranh, chàng đừng như vậy, Vân Triệt đã giúp ta không ít chuyện đâu."
Nếu không có Vân Triệt, nàng sẽ không lấy được thiên táng thảo, thì làm sao cứu được hắn.
Không chờ Lam Tranh trả lời, Vân Triệt đã ngượng ngùng cúi đầu nói: "Không có gì, vì Vũ Lâu tỷ tỷ, ta cam tâm tình nguyện làm mấy chuyện này kia mà."
Lam Tranh giận dữ đến gần hắn, nhìn xuống đối phương: "Khi nào ngươi quay về Vân Nam?"
"Còn chưa chơi đủ mà, ta vẫn chưa muốn về." Vân Triệt nói: "Hơn nữa, Cửu ca lại trúng độc, ta rất lo lắng, chờ huynh ấy khá hơn ta sẽ đi."
Lần này Vân Triệt không nói muốn đưa Vũ Lâu đi, Lam Tranh hừ lạnh một tiếng, rồi nắm tay Vũ Lâu kéo về bên mình, cười với nàng: "Vũ Lâu ngoan, có nhớ ta không hả?"
Vũ Lâu mặt mỏng, trước mặt Vân Triệt nàng không tiện thể hiện tình cảm với hắn, chỉ khẽ nghiêm mặt nói với Lam Tranh: "Còn có người ngoài ở đây đấy, đừng hỏi nữa."
Lam Tranh nhìn Vân Triệt, nhíu mày, ý là, ngươi là người ngoài đấy, còn không đi mau đi?!
Vân Triệt cắn môi dưới, lạnh lùng lườm hắn một cái, rồi mới cười nói với Vũ Lâu: "Tỷ tỷ, hay là quay về Vân Nam cùng ta đi."
Ngươi, cái tên khốn này! Còn dám nói ra nữa! Lam Tranh tức giận.
Vũ Lâu mỉm cười: "Vân Nam rất đẹp, nhưng chỉ e là giờ ta không đi ngay được. Chờ bao giờ có dịp sẽ đi."
Vân Triệt nói: "Không sao, dù sao ta cũng không vội, ta ở lại kinh thành chờ tỷ tỷ thu xếp công việc là được."
Lam Tranh nói: "Ngươi ngốc thật hay giả ngốc thế, nàng nói chờ có dịp chẳng qua là nói cho qua chuyện thôi. Ngươi còn tưởng thật nữa à?!"
Vân Triệt nghe xong, buồn bã nhìn Vũ Lâu, giọng vô cùng thất vọng hỏi: "Tỷ tỷ, thật thế sao?"
Vũ Lâu không chịu được khi nhìn dáng vẻ đáng thương của hắn, vội nói: "Không phải nói cho qua đâu, nếu có dịp nhất định ta