Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2489 lượt.

u bĩu môi: "Không phải tại chàng bắt nạt ta, để hắn nhìn thấy sao. Chàng thử nghĩ mà xem, những chuyện chàng làm với ta ở giáo phường tư, trong mắt Vân Triệt không phải là bắt nạt ta thì là cái gì?"
Lúc ấy, mỗi khi gặp Lam Tranh, nàng đều khóc bù lu bù loa, vô cùng thống khổ.
Lam Tranh ngẩn người nhưng vẫn không phục: "Kể cả có bắt nạt, thì cũng liên quan cái chim gì đến hắn? Cái tên thích xen vào việc người khác, cứ luôn mồm nói muốn đưa nàng đi Vân Nam, để nàng thành quả phụ, phải thủ tiết hắn với vui đúng không!"
Vũ Lâu nhíu mày: "Giờ chàng cũng biết Vân Triệt không có ý gì với ta rồi, còn ăn dấm chua gì nữa."
"Làm sao nàng biết hắn không có ý gì, thích là thích, liên quan gì đến huyết thống đâu." Lam Tranh nói: "Kể cả nàng thật sự là muội muội của ta, ta cũng không để ý."
Vũ Lâu nhớ tới chuyện Lam Tranh lừa nàng trước đây, liền huých khuỷu tay vào ngực hắn: "Chàng nghĩ ai cũng giống chàng hay sao. Việc quan trọng nhất bây giờ là nói rõ mọi chuyện với Vân Triệt, tránh cho hắn tiếp tục hiểu lầm, chuyện ghen tuông vớ vẩn này đừng tính đến nữa."
"Ta không muốn nhận hắn." Lam Tranh hừ giọng: "Ta sợ ngày nào đó bị hắn hạ độc."
"Này! Hắn là đệ đệ của chàng mà."
"Cũng là đệ đệ nàng đấy, muốn nhận thì nàng đi mà nhận. Nhận thì nói cái gì, ba người ôm nhau khóc rống lên à? Vừa nghĩ đã nổi hết cả da gà." Nói xong hắn ôm vai run lên một cái.
Vũ Lâu tức giận, nhéo hắn: "Không nói rõ ràng với hắn, nếu hắn lại gây chuyện, để Tấn vương phát hiện ra, làm sao Tấn vương để yên cho hắn được. Đến lúc đó, e là hắn lành ít dữ nhiều, chàng không xót đệ đệ chàng, nhưng ta xót."
Lam Tranh nghe xong, bổ nhào lên người Vũ Lâu đùa nghịch: "Nàng nói nàng xót ai hơn? Vân Triệt hay là ta?"
"Ôi ôi!" Vũ Lâu thấy hắn lại ầm ĩ, liền dùng sức đẩy hắn ra: "Làm sao so sánh thế được, chàng và hắn đâu có giống nhau chứ."
Mắt Lam Tranh lóe sáng: "Không giống như thế nào? Nàng mau nói đi."
Một bên là tình thân, một bên là tình yêu.
Vũ Lâu hơi mấp máy môi, nhưng không nói gì, nên lại bị Lam Tranh kéo vào lòng thân thiết một hồi.
***
Trước kia, khi nghe đến chuyện Tần Khải Canh làm cho Lãnh Tử Nhạc sinh ra một bé trai, Lam Tranh đã tức giận không ngừng mắng chửi, vài lần nói với thân tín trong Cung Chiêu Đức rằng muốn đào tro cốt lão lên. Giờ lại biết bé trai kia không những còn sống, mà còn là Hàn vương thế tử Vân Triệt đang muốn hại Lam Tranh, hắn không biết phải thể hiện cảm xúc của mình thế nào nữa.
Đệ đệ cùng mẹ.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lam Tranh cũng quyết định phải nhận hắn.
Hôm đó, Lam Tranh mời Vân Triệt đến Cung Chiêu Đức, hai người ngồi bên bàn, đối diện nhau, ánh mắt không được hữu hảo lắm. Đến khi thái giám dẫn Vũ Lâu ăn mặc như nội thị lững thững đi đến, hai người mới cùng nở nụ cười nhìn Vũ Lâu. Thấy đối phương đều đang cười với nàng, lại không khỏi lườm nhau một cái.
Vũ Lâu nhìn trời thở dài, trong lòng nói, thật đúng là huynh đệ.
Nàng cũng thấy quái quái, liền đi đến ngồi bên cạnh Lam Tranh. Lam Tranh đắc ý nhướng mày cười với Vân Triệt. Vũ Lâu lén kéo tay áo hắn dưới gầm bàn, nhẹ giọng nói: "Chàng đến để cãi nhau hay đến nhận người thân thế hả?"
Lam Tranh hắng giọng một cái: "Vân Triệt, ta biết ngươi đã đi tìm Phương lão ngự y, đừng nói với ta thời điểm lão rơi xuống nước, ngươi không có ở đó. Nói dối cũng vô ích, chúng ta đã đi gặp lão, lão nói hết rồi. Còn chỉ rõ, và xác nhận ngươi chính là hung thủ."
Đây không phải là cách mở màn tốt.
Không khí chớp mắt lạnh hẳn đi.
Vân Triệt cúi đầu im lặng một lúc, đến khi ngẩng đầu lên, hai mắt hắn rưng rưng, uất ức nói: "Vũ Lâu tỷ tỷ, ta cũng không cố ý, tỷ phải tin ta." Nói xong, hắn vươn tay nắm tay Vũ Lâu.
Mắt Lam Tranh lạnh đi, kéo tay Vũ Lâu ra khỏi tay Vân Triệt, giận dữ nói: "Tên sát nhân như ngươi, đừng giả vờ đáng thương nữa, Vũ Lâu tốt bụng như vậy nên mới bị ngươi lừa, ngươi đừng mong có thể tác oai tác quái ở chỗ ta!"
Vân Triệt ngẩn người một chút, rồi lập tức cắn môi vô cùng đáng thương nhìn Vũ Lâu: "Tỷ tỷ, vì sao thái độ của Thái tử với ta luôn gay gắt độc ác như vậy?"
"Vân Triệt, đệ đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây rồi, hắn không dám bắt nạt đệ đâu."
Lam Tranh phát điên.
"Chính ngươi hạ độc Tấn vương, đừng tưởng ngươi giả vờ vô tội thì có thể rửa sạch tội nghiệt của mình."
Vũ Lâu cũng nói với Vân Triệt: "Nếu đúng là đệ làm, thì thừa nhận đi, tỷ tỷ tin đệ có lý do riêng của mình."
Vân Triệt trầm mặc, từ lúc Lam Tranh uống xong rượu độc cũng không sao, hắn đã biết hai người này có thể đã nhìn thấu quỷ kế của mình rồi. Đã đến nước này, giấu diếm cũng vô dụng, hắn cười lạnh một tiếng, nhướng mày nói với Lam Tranh: "Thái tử điện hạ, Tấn vương bị hạ độc, chẳng lẽ ngươi không vui sao?"
"Đương nhiên là rất vui, ta còn nên cảm ơn ngươi mới phải."
"Không cần phải cảm ơn, ngươi rời khỏi tỷ tỷ ta là được rồi."
Lam Tranh mỉm cười gật đầu: "Được lắm, rốt cuộc ngươi cũng nói ra mục đích của mình. Ta cho ngươi biết, ta biết Tần Khải Canh đã nói gì với ngươi, ta cũng biết quan hệ giữa ngươi và Vũ Lâu là


The Soda Pop