Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.

thì ra đã sớm lên kế hoạch giết ta!"
"Đừng ồn ào nữa mà, ngồi xuống rồi từ từ nói."
Vũ Lâu trấn an hai bên xong, mới hỏi Vân Triệt: "Vừa rồi, hình như đệ còn chưa nói xong."
Vân Triệt hừ lạnh: "Đương nhiên là ta chưa nói xong. Thật ra, trước khi Tần Khải Canh đến tìm ta, ta đã định đi kinh thành tìm lão. Vì vài năm trước, có một lần vào kinh thành, Tấn vương từng đưa ta đi gặp một cậu bé rất giống ta, còn nói, đó là người hầu nhà Tần Khải Canh."
"Tô Tiêu." Lam Tranh nói.
"Đúng là hắn, nhưng lúc đó ta không biết, chỉ thấy giống thôi. Sau đó lại phát hiện thân thế của mình có vấn đề, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, nên muốn quay về kinh thành hỏi cho rõ, không ngờ Tần Khải Canh đã đến tìm ta trước. Lúc ấy, lão lên án Huệ vương rất dữ dội, nói là hắn bắt nạt tỷ tỷ ta thế nào. Lúc ta thấy Tô Tiêu, đã từng núp ở một góc bí mật nhìn Vũ Lâu tỷ tỷ, khi đó ta đã cảm thấy cô bé này thật đẹp, sau lại biết nàng là tỷ tỷ cảu ta, ta thật sự rất vui, đương nhiên không thể chấp nhận chuyện có người ức hiếp nàng."
Lam Tranh hừ giọng: "Vì vậy nên ngươi mới quay về kinh thành."
"Đúng, trên đường về kinh, ta nghe tin Vũ Lâu tỷ tỷ bị phạt vào giáo phường tư, nên ta mới bám lấy ngươi, để ngươi đưa ta tới giáo phường. Tận mắt nhìn thấy ngươi khi dễ nàng, ta đã luôn nghĩ xem làm thế nào để diệt trừ ngươi. Thật ra, độc mà Tấn vương trúng, là thứ ta chuẩn bị cho ngươi." Vân Triệt nhìn Lam Tranh, hờn giận nói: "Ngoài việc bắt nạt Vũ Lâu tỷ tỷ ra, chưa bao giờ ta thấy ngươi đối xử tốt với nàng, nàng chỉ cần vừa gặp ngươi là khóc, rồi lại khóc……"
"Lúc ta đối xử tốt với nàng, chẳng lẽ lại gọi ngươi đến nhìn à?"
Vân Triệt đứng dậy, túm tay Vũ Lâu: "Tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, giờ có ta ở đây rồi, tỷ quay về Vân Nam cùng ta đi, cách xa tên khốn này một chút!"






Tranh cãi không ngừng
Vân Triệt đứng dậy túm lấy tay Vũ Lâu: "Tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, giờ có ta ở đây rồi, tỷ quay về Vân Nam cùng ta đi, cách xa tên này một chút!"
Lam Tranh vốn đã muốn nhường nhịn Vân Triệt, nhưng hắn ta còn dám gây sự ngược lại, làm sao hắn có thể bỏ qua, liền đứng vụt dậy nắm cánh tay Vân Triệt, bẻ quặt ra sau lưng, ép cả người hắn ta xuống bàn: "Vũ Lâu ở đâu, không cần ngươi nhiều chuyện! Không cần biết ngươi là ai, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn một chút cho ta!"
"Tỷ tỷ, cứu ta!" Vân Triệt cầu cứu Vũ Lâu.
"Chàng mau thả đệ ấy ra!" Vũ Lâu đẩy Lam Tranh ra, bao che cho Vân Triệt: "Chàng thật là, lúc đầu học võ công thì bắt nạt ta, giờ lại bắt nạt Vân Triệt, chàng không thể dùng vào chỗ khác được à!"
Vũ Lâu muốn làm người hòa giải, nói: "Hai người đừng ồn ào nữa, khó khăn lắm mới nói rõ được chân tướng sự việc, mọi người vui vẻ hòa thuận không tốt hơn sao?!"
Lam Tranh đang định nói thì Vân Triệt đã chen trước: "Ai thèm hòa thuận vui vẻ với hắn! Tên này chắc chắn sẽ không gặp chuyện gì tốt đẹp đâu!"
Lam Tranh bị chỉ trích nhiều, rốt cuộc cũng bùng nổ: "Ngươi có tư cách gì mà nói ta? Ngươi hạ độc hại người, tâm địa tốt hơn ta sao?! Đừng có nói với ta, là ở đất phong của ngươi, hạ độc cũng giống như ăn cơm hàng ngày nhé, còn lâu ta mới tin!"
"Ta đúng là quá sai lầm, lẽ ra nên hạ độc câm cho ngươi, để ngươi câm luôn đi mới phải!"
"Vũ Lâu! Nàng nghe xem, rốt cuộc là ai ác hơn ai‼!"
Vũ Lâu phiền muốn chết đi được, cứ bắt đầu nói một cái là lại ồn ào không ngừng, chẳng lẽ không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế được hay sao. Mặc kệ, phải giáo huấn một bên trước đã, Lam Tranh bất hạnh, trở thành mục tiêu đầu tiên của Vũ Lâu.
"Lam Tranh, chàng nói ít đi một hai câu được không, Vân Triệt còn nhỏ mà."
Vân Triệt nghe vậy, cười đắc ý.
Lam Tranh bị phê phán, thái độ kiêu ngạo bỗng chốc bị hạ xuống, ủ rũ ngồi vào ghế, buồn bã cô đơn.
Vũ Lâu nhìn bộ dạng hắn như một đứa nhỏ chịu oan ức, khiến nàng cũng không đành lòng, liền đi lại gần, dịu dàng nói: "Lam Tranh, có chuyện gì thì từ từ nói, chàng đừng tức giận."
Lam Tranh sao có thể không tức giận, than thở: "Vì sao nàng không nói hắn lại đi mắng ta."
Vân Triệt thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa: "Tỷ tỷ, tỷ xem kìa, hắn ngây thơ như vậy, không đáng tin chút nào. Tỷ vẫn nên theo ta thì hơn, ta nhất định sẽ tuyển cho tỷ một phu quân tốt."
Lam Tranh nổi cáu, nhưng bỗng nghĩ ra điều gì, chợt cười nói: "Ngươi nên tỉnh lại đi, Vũ Lâu đã có thai con của ta, còn gả được cho ai?!"
Xung quanh bỗng yên tĩnh‼!
Vân Triệt không tin: "Tỷ tỷ, hắn gạt ta đúng không? Có phải không?"
Lam Tranh buông tay: "Có phải gạt người hay không, chờ sinh ra là biết."
Vũ Lâu muốn chấm dứt màn cãi cọ liên miên này, nên thuận ý Lam Tranh, nói với Vân Triệt: "…… Đúng thế."
Đến lượt khí thế của Vân Triệt bị hạ xuống, hắn quay về ghế, căm tức nhìn Lam Tranh nhưng lại không nói được gì, chỉ oán hận lườm Lam Tranh một cái.
Rốt cuộc cũng không còn ồn ào nữa, Vũ Lâu cũng ngồi xuống, hỏi Vân Triệt: "Sao đệ lại hạ độc Tấn vương?"
"Hắn có hôn ước với tỷ mà lại ngồi yên nhìn tỷ bị tên khốn này bắt nạt, nên giáo huấn!"
Vũ Lâu nó


Duck hunt