Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.
để làm nũng, đương nhiên sẽ không bỏ qua, hắn lải nhải không ngừng: "Nàng đền ta, đền ta, đền ta, đền ta……"
Vũ Lâu không chịu thua: "Bay rồi thì cho nó bay luôn đi, mau theo ta quay về." Nàng mạnh mẽ kéo Lam Tranh về.
Đến tận khi về nơi ở, vẫn không thấy Lam Tranh có biểu hiện gì khác thường, nhưng Vũ Lâu biết, hắn chỉ tạm thời ngụy trang thôi, chờ đến khi chỉ còn hai người với nhau, chắc chắn hắn sẽ bùng nổ trở lại.
Không ngoài dự đoán, đến lúc đi ngủ, Lam Tranh ôm cổ nàng, ấn xuống giường, rồi chui vào lòng nàng: "Nàng đền con diều cho ta."
"Ta đền chàng, ngày mai sẽ làm một con trả lại cho chàng, được chưa. Ta mệt lắm, đừng quậy nữa."
Mệt mới tốt, không còn sức chiến đấu thì hắn mới có thể thực hiện được ý đồ. Lam Tranh nói: "Ta không cần diều, ta muốn nàng cơ." Hắn ngậm lấy môi dưới của nàng, khẽ cắn: "Nàng dùng thân thể trả lại cho ta đi."
Cả ngày hôm nay Vũ Lâu đã rất mệt mỏi, rất mệt mỏi: "…… Lam Tranh…… ta mệt quá……"
Vì mệt mỏi, nên người nàng mềm nhũn, đẩy hắn cũng dịu dàng như âu yếm. Lam Tranh hôn dọc theo xương quai xanh, rồi cởi áo lót của nàng, lộ ra làn da mịn màng như ngọc. Vừa nhìn một chút đã khiến huyết mạch hắn muốn phun trào.
Hắn khẽ xoa nhẹ một bên ngực mềm mại của nàng, hỏi: "Thoải mái không?"
Vũ Lâu như mê như say: "Ừm…… A……"
Lam Tranh được cổ vũ, lại càng cố gắng dạo đầu kỹ càng hơn, sau đó mới cởi tiết khố của nàng ra. Trước đây, mỗi khi đến lúc này, nàng thường xấu hổ khép chân lại, lần này lại không phản ứng gì cả.
Lam Tranh nhìn lên, thấy nàng ngoặt đầu sang một bên, lông mi run nhè nhẹ, khẽ thở đều, dường như đã ngủ.
Hắn nhìn nàng chằm chằm, rối rắm một hồi, rồi cũng đành không tình nguyện mà kéo lại xiêm y cho nàng, ôm nàng nằm ngủ.
Cảm giác được ôm nàng trong vòng tay khiến hắn thấy, dường như ở đây cũng không tệ lắm.
"Ta thích nàng như vậy……"
Thay đổi chỗ ở khiến Lam Tranh ngủ không ngon, lạ giường nên hắn dậy rất sớm. Đêm qua hắn ôm Vũ Lâu trong lòng, không biết nàng lại thoát khỏi vòng tay của hắn từ lúc nào, chui vào bên trong giường ngủ say.
Không được, phải ôm lại mới được.
Hắn tiến sát lại, ôm lấy nàng từ phía sau, đưa mắt ngắm nghía khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của nàng, càng ngắm càng thấy thích, càng ngắm lại càng động tình, liền cúi xuống hôn nàng. Vũ Lâu đang mơ màng ngủ bỗng cảm thấy những nụ hôn dịu dàng đặt xuống, liền đẩy hắn: "Lam Tranh… đừng quậy mà……"
Nàng yểu điệu từ chối, khiến lòng hắn càng thêm nhộn nhạo, quấn quít lấy nàng không chịu buông: "Vũ Lâu……"
Lên án xong, Lam Tranh kêu một tiếng đau đớn rồi quay đầu, đưa lưng về phía nàng, ngồi bên mép giường hờn giận.
Hắn chờ nàng qua dỗ dành hắn.
Nhưng ngồi chịu lạnh trong ánh nắng ban mai một lúc lâu mà vẫn không thấy nàng có phản ứng gì. Hắn lạnh run cả người, nhưng vì đang giận dỗi với nàng, nên không tiện quay lại xem nàng thế nào.
Chờ một lúc, hắn thật sự không chịu nổi, mới lén quay đầu nhìn thử.
Ai ngờ, vừa quay lại, hắn đã nhìn thấy ngay Vũ Lâu đang há mồm cười trộm.
"A--- nàng‼!" Hắn giận dữ: "Nàng cứ nằm nhìn ta chịu lạnh vậy à‼!"
Vũ Lâu cười khanh khách: "Chàng xem chàng kìa, cứ như gặp cảnh khốn cùng ấy. Nếu ta mà không để ý đến chàng, có phải chàng sẽ khóc nhè không?"
Lam Tranh nghe xong, liền phối hợp với nàng, cúi đầu làm ra vẻ gạt nước mắt: "…… Hu hu hu…… nàng bắt nạt ta……"
Nàng cười, kéo hắn: "Được rồi, càng nói chàng lại càng làm nũng! Đừng chịu lạnh nữa, mau lại đây cho ấm!"
Nàng kéo chăn, giang tay ra, hắn liền lao lại gần, ôm chặt nàng, cọ cọ vuốt vuốt.
Làn da lành lạnh của hắn, dán sát vào làn da trắng mịn ấm áp của nàng, vuốt ve một hồi, hắn lại động tình.
Vũ Lâu cảm nhận được sự biến hóa của hắn: "Chàng đúng là tên sắc phôi!"
"Ta cũng đâu có đi sắc người khác!"
Vũ Lâu bĩu môi: "Người khác à?! Vậy ta là gì của chàng? Không danh không phận ở bên cạnh chàng, còn chưa biết bên ngoài họ nói thế nào đâu."
Lam Tranh nói: "Có danh phận, mà không được sủng ái thì cũng hay ho gì. Sự đãi ngộ ta dành cho nàng đây, có thể sánh ngang với Thái tử phi, chẳng lẽ nàng không vừa lòng?"
Vũ Lâu than thở: "Vấn đề không phải là có hài lòng hay không……"
Lam Tranh nghe vậy, cười xấu xa: "…… Lại đây, để ta thỏa mãn nàng." Nói xong, hắn liền xoay người đè lên người Vũ Lâu.
Lại bị hắn đánh lạc hướng rồi mượn cớ, Vũ Lâu buồn bực: "Tâm tư không dùng vào chính sự gì cả."
"Bất hiếu có ba tội lớn, ta là Thái tử, không có con nối dõi, là có lỗi lớn với bàn dân thiên hạ!"
Vũ Lâu lườm hắn khinh thường, đột nhiên hoa huyệt bị hắn trêu chọc, không kìm được khẽ ưm lên một tiếng, mặt đỏ hồng, vừa thẹn vừa giận: "Mau rút cái móng vuốt sói của chàng ra!"
Lam Tranh đưa bàn tay đã bị thấm ướt một chút lên trước mặt nàng, cười nói: "Nghĩ một đằng nói một nẻo, nói cho ta nghe xem, đây là cái gì?"
Nàng ngượng ngùng, tránh đầu ra. Lam Tranh cũng không cố truy hỏi: "Nàng muốn đúng không?"
"……"
"Sao không nói?"
Vũ Lâu ôm chầm lấy cổ