Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2484 lượt.
àng còn có tâm trạng làm mấy chuyện này."
Nhắc tới Vân Triệt, Lam Tranh lại càng cáu giận: "Hắn âm độc như vậy, nàng cẩn thận đấy, không khéo đi theo hắn tới Vân Nam rồi, hắn sẽ hạ cổ khiến nàng cả đời không rời khỏi đó được cho xem."
"Sống ở một nơi có phong cảnh đẹp như tranh vẽ như thế thì cũng không có gì không ổn."
Lam Tranh tiến sát lại bên nàng, tựa đầu vào vai nàng: "Hừ, dù sao giờ nàng cũng đang ở bên cạnh ta rồi, nàng đừng mong chạy được."
Vũ Lâu thở dài vẻ tiếc nuối.
"Nàng thở dài cái gì?"
"Không có gì."
Lam Tranh bám lấy nàng một hồi, đột nhiên hỏi: "Như ta bây giờ, có tính là bị lưu đày không nhỉ?"
"Không tính, hoàng tử nào cũng phải rời khỏi kinh thành, đâu phải chỉ một mình chàng."
Lam Tranh à một tiếng, rồi lại nói: "Sao ta cứ có cảm giác bị lưu đày thế nhỉ."
"Đừng nói linh tinh nữa." Vũ Lâu an ủi hắn: "Chờ khi Hoàng thượng hết buồn bực, sẽ triệu hồi các người về kinh mà. Thật ra ở ngoài cung cũng tốt, làm Thái tử, được an ổn mới là quan trọng nhất. Rời khỏi kinh thành, Tấn vương sẽ không có cơ hội hãm hại chàng nữa, chàng cố gắng bình tĩnh, yên lặng chờ khi Hoàng thượng qua đời, chàng lên kế vị là được rồi."
"A! Nàng dám nói Hoàng thượng băng hà nhé!" Lam Tranh bổ nhào vào nàng: "Tội này rất nặng, phải tịch thu tài sản, xử trảm cả nhà mới được. Nhưng mà, nếu nàng hầu hạ bản Thái tử vui vẻ, bản Thái tử sẽ không tố giác nàng."
Vũ Lâu vừa mới thoát được, hắn lại tìm ra lý do khác để ồn ào bám lấy nàng, nàng tức giận, ôm lấy ngực mắng hắn: "Chàng không thể ngoan ngoãn được một chút hay sao, làm gì mà cứ như ăn phải ngũ thạch tán thế. Không không, chàng là một tên sắc lang mới đúng!" (Ngũ thạch tán cũng như thuốc phiện. Ý bạn í bảo bé Tranh phê thuốc =)))
Lam Tranh chớp mắt, cười nói: "Đúng, ta là sắc lang, theo quan hệ huyết thống mà nói, thì Vân Triệt cũng là một tên tiểu sắc lang, thêm nữa, nàng là tỷ tỷ của hắn, vậy nàng nói xem, nàng là gì?"
Vũ Lâu ngạc nhiên, bị hắn dùng cái logic ấm ớ đấy làm cho cứng họng: "Ngụy biện, làm gì có kiểu suy luận như thế."
Lam Tranh vỗ vỗ ngực: "Ta suy luận như vậy đấy." Nói xong, lại ôm lấy nàng hôn hít: "Chi bằng, chúng ta cùng sắc với nhau là được rồi."
Nàng lườm hắn một cái, rồi không chút khách khí, đánh một chưởng vào ngực hắn: "Đứng đắn một chút cho ta!"
Lam Tranh nói: "Hừ, còn nói ta nữa, lúc ở trên giường nàng cũng vui vẻ thế còn gì!"
Vũ Lâu vội bịt miệng hắn lại: "Chàng nói nhỏ một chút, để những người khác nghe được thì sao."
Hắn gỡ tay nàng ra, dịu dàng ấn nhẹ môi, hôn lên mu bàn tay nàng, khiến nàng tê dại, mặt đỏ bừng, giật vội tay ra: "Giờ phải lên đường, chàng đừng quậy nữa, những ngày còn ở bên nhau rất nhiều mà."
Thái độ của nàng là yếu tố quan trọng nhất, nàng đã chịu nhún nhường, Lam Tranh cũng không làm khó nàng. Hắn ôm lấy Vũ Lâu, để nàng dựa vào ngực mình: "…… Có nàng theo ta, ta không sợ gì khổ sở nữa."
***
Đi xóc nảy suốt chặng đường dài, cuối cùng cũng tới nơi. Lam Tranh vẫn bị tình hình ở nơi này làm cho kinh hoảng.
Những công nhân có làn da màu đồng do phơi nắng, nhất loạt đều hô hào kéo đất đá, bụi bay mịt mù, nhìn từ xa như một đàn kiến đang vận chuyển thực vật vậy.
Lam Tranh kinh ngạc nhìn đội ngũ thi công khổng lồ này: "…… Đến tận nơi thâm sơn cùng cốc này, ta đúng là bị lưu đày rồi."
Một đội quan viên đi tới trước mặt Lam Tranh, cầm đầu là một viên quan béo ục ịch, hành lễ với hắn: "Thần công bộ thị lang Trâu Phàm bái kiến Thái tử điện hạ, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."
"Ngươi phụ trách công tác tu sửa?"
"Vâng."
Lam Tranh nhìn ra xa nói: "Ngươi đến đây bao lâu rồi?"
"Thần đến đây hơn hai năm rồi ạ."
Lam Tranh căng thẳng: "Ngươi dự tính bao lâu nữa có thể hoàn thành?"
"Nhanh thì ba năm, chậm thì năm năm ạ."
Khóe miệng Lam Tranh co rúm: "Ba năm?"
"Hồi điện hạ. Đó là nếu nhanh, thần cứ lấy giữa hai mốc, là tầm bốn năm ạ."
Lam Tranh liên tục gật đầu: "Được lắm, được lắm, bốn năm……"
Trâu Phàm nói: "Nghe tin Thái tử sẽ tới đây đốc công, chúng thần đã sớm chuẩn bị một cung điện để Thái tử nghỉ ngơi, mời Thái tử điện hạ vào nghỉ."
Đường xa đã khiến Lam Tranh khá mệt mỏi, bèn nói: "Xin thị lang dẫn đường."
Trâu Phàm nhanh chân dẫn đường cho Thái tử. Cái gọi là cung điện dành cho Thái tử, là một khu phòng ốc ở phía sau khu nhà của quan viên. So với những nơi khác thì cũng coi như là cao quý hơn, nhưng so với nơi Lam Tranh đã từng ở, thì đương nhiên là kém xa vạn dặm.
Tuy Thái tử cố gắng che giấu cảm xúc, nhưng Trâu Phàm vẫn nhận ra thái độ của Thái tử không vui: "Vi thần không quấy rầy điện hạ nữa." Nói rồi vội vàng rời đi bằng tốc độ nhanh nhất.
Lam Tranh ngửa đầu nhìn chỗ ở tạm này, nói: "Còn nói không phải là bị lưu đày nữa à……"
Vũ Lâu đẩy hai cánh cửa sổ nhỏ ra, gió xuân thổi vào, khiến những cánh hoa đào bay lả tả, núi xanh, liễu xanh, những con đường nhỏ uốn lượn quanh quanh.
"Ở đây tuy không phồn hoa như kinh thành, nhưng cũng có ý vị riêng."
Lam Tranh ghé vào giường, giọng như người sắp chết: "Nơi