Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.
y thôi, chứ người có một đôi bé trai song sinh thế này, chờ khi Thái tử điện hạ đăng cơ, chắc chắn sẽ phong người làm Hoàng hậu."
Vũ Lâu hé miệng cười: "Đây là chuyện sau này."
Phi Lục nhìn xung quanh: "Sao không thấy điện hạ đâu? Ngày đại tuyết thế này mà ngài ấy vẫn đi đốc công à?"
Vũ Lâu khó trả lời, đành nói quanh co: "Chàng có việc phải đi vào Kim Lăng, nên chưa về được."
Phi Lục nghe xong, à một tiếng, rồi vẻ mặt nghiêm trọng nhắc nhở Vũ Lâu: "Tiểu thư, người nên để tâm đến điện hạ một chút, trong thành Kim Lăng có rất nhiều mỹ nữ……"
Vũ Lâu cười khổ: "Em đi ngàn dặm xa xôi tới chỉ để nhắc nhở ta chuyện này thôi à?"
"Đương nhiên là không phải." Phi Lục vội nói: "Em tới là……"
"Ta biết, là em lo cho ta, cố ý muốn đến thăm ta." Vũ Lâu nói: "Mấy tháng trước Thế tử cũng tới, mọi người cứ thay phiên nhau đến thăm ta thế này, ta cũng không thấy tịch mịch."
Nhắc tới Thế tử, Phi Lục nói: "Em đến Vân Nam mới biết, hóa ra lão gia và Thế tử còn có giao tình……"
Cô không biết ẩn tình trong đó, chỉ cảm thấy Thế tử đối xử với Tần gia hơi tốt quá thì phải.
Vũ Lâu đã dặn Vân Triệt trước là không cần nói mối quan hệ này ra, chắc ca ca Tần Viễn Địch vẫn không biết còn có một đệ đệ như vậy.
"Ca ca ta và Thế tử sống chung có hòa thuận không?"
"Cũng coi như tốt." Phi Lục chu cái miệng nhỏ nhắn, hai chân đung đưa: "Thiếu gia và Thế tử đều là tuổi trẻ khí thế mạnh mẽ, khó tránh khỏi có lúc cãi nhau. Thiếu gia luôn tra vấn Thế tử, rốt cuộc giao tình giữa lão gia và Thế tử là gì mà đáng để hắn giúp nhà ta nhiều như vậy. Sau đó, có một lần ép mãi không được, thiếu gia nói muốn đi tìm Hàn vương điện hạ để hỏi cho rõ ràng, thì bị Thế tử ngăn lại, cuối cùng là ầm ĩ một trận lớn."
"Chuyện xảy ra khi nào?"
"Tháng trước ạ, sau đó Thế tử không ghé qua tiểu viện mà mọi người đang ở lại nữa. Đến khi phu nhân đi hỏi thăm, mới biết Thế tử đã rời khỏi nhà. Khi em rời khỏi Vân Nam, hắn vẫn chưa trở lại."
Vũ Lâu hít sâu một hơi, thầm nghĩ, chỉ có thể chờ Lam Tranh đăng cơ, đặc xá cho mẹ và ca ca, để người nhà Tần gia không phải trốn tránh nữa, thì mới có thể nói ra mối quan hệ này.
"Tiểu thư……" Phi Lục muốn nói lại thôi: "…… Việc đó……"
"Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
"À……" Phi Lục nói: "Thật ra, em tới đây cùng thiếu gia."
Vũ Lâu kinh hãi: "Ca ca cũng tới à? Huynh ấy đang ở đâu?"
"Ở trong thành Kim Lăng ạ."
"Một mình huynh ấy thôi sao?"
Phi Lục như có tâm sự gì đó, đang ngẩn người, nghe nàng hỏi vậy, một lúc cô mới phản ứng lại: "Vâng, chỉ có mình thiếu gia ạ."
"Sao huynh ấy lại rời khỏi phạm vi bảo hộ của Thế tử? Nếu bị người ta phát hiện, rồi giải lên quan thì làm sao bây giờ!" Vũ Lâu nói: "Bây giờ em quay về, bảo huynh ấy cải trang rồi trốn ngay đi."
"Nhưng thiếu gia nói, muốn gặp người, người có thể vào thành cùng em để gặp thiếu gia không?"
Vũ Lâu nghĩ nghĩ, ca ca không tiện xuất môn, lỡ để người ta phát hiện thì không xong, đành nói: "Vậy ngày mai em đưa ta đi gặp huynh ấy!"
Phi Lục vâng một tiếng rồi không nói gì nữa.
Đêm xuống, Phi Lục được sắp xếp ở tạm một căn phòng khác. Vũ Lâu nghĩ ngợi về chuyện của ca ca nên suốt đêm không chợp mắt.
Sáng sớm, tuyết rơi nhiều, Phi Lục vội ngăn Vũ Lâu lại: "Hay là chờ tuyết ngừng rơi đã rồi chúng ta hãy đi."
Vũ Lâu không chịu, nói chuyện này không chậm trễ được. Phi Lục không có cách nào khác, đành phải chậm chạp đi cùng Vũ Lâu.
Trước khi đi, Vũ Lâu cẩn thận dặn dò hai bà vú chăm hai cậu con trai, lại dặn đi dặn lại thị vệ phải phòng thủ nghiêm ngặt rồi mới an tâm rời đi.
Đây là lần đầu tiên Vũ Lâu đến thành Kim Lăng, may mà Phi Lục nhớ đường nên mới tìm được khách điếm mà ca ca đang ở lại.
Đi thong thả tới trước phòng, Phi Lục gõ cửa nói: "Thiếu gia, tiểu thư tới."
Tần Viễn Địch mở cửa, ngó nghiêng xung quanh, thấy sau Vũ Lâu không có ai mới vội vàng cho nàng vào.
"Phi Lục, ở đây không còn việc gì, người đi lo chính sự đi!"
Tần Viễn Địch nói.
Phi Lục biến sắc, muốn nói với Vũ Lâu gì đó, nhưng dưới cái nhìn lạnh lùng của Tần Viễn Địch, cô đành cúi đầu rời đi.
Mất con
Từ sau đêm mưa chạy trốn khỏi Liêu Đông, Vũ Lâu chưa gặp lại ca ca. Lúc này gặp hắn, bao nhiêu lời trách móc nàng chuẩn bị trong đầu đều quên hết. Huynh muội nhìn thấy nhau, cả hai đều rất xúc động, rất nhiều những lời nhớ thương để nói.
Vũ Lâu thấy miệng khô đi mới nhấp một ngụm nước trà trên bàn.
Nàng nhìn quanh cách bài trí trong phòng rồi nói: "Ca ca đi đường xa đến đây, sao không thấy hành lý đâu?"
"Ta đi vội vàng, nên không tiện mang gì!" Tần Viễn Địch nói: "Nghe nói muội đã sinh con, ta làm sao còn để ý được nhiều như vậy."
Vũ Lâu nói: "Có khổ hay không cũng là quá khứ rồi."
Lúc này Tần Viễn Địch mới đứng dậy, thong thả đi tới bên cửa sổ, quay lưng về phía Vũ Lâu: "… Độc Cô Lam Tranh, đối xử với muội như vậy! Mà muội còn sinh con nối dõi cho hắn…"
Nàng vẫn chưa kịp giải thích chuyện của Lam Tranh với ca ca, nhưng việc La