Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2471 lượt.
hành, tình hình không lạc quan lắm." Nói tới đây, hắn lại nói: "Vân Triệt đến để mật báo cho ta. Hắn vẫn còn nhớ ta là ca ca hắn."
Vũ Lâu nói: "Đúng thế, nên chàng đối xử với đệ ấy tốt một chút."
Lam Tranh nhíu mày nghĩ nghĩ, rồi nói: "Không được, ta vẫn chán ghét hắn."
Vì Lam Tranh chán ghét Vân Triệt, hắn cũng vội vàng tới đây, không muốn người khác phát hiện nên chưa được vài ngày đã vội cáo biệt. Trong lúc từ biệt Vũ Lâu, dáng vẻ tỷ đệ tình thâm khiến Lam Tranh giận đến nghiến răng. Chờ hắn đi rồi, Lam Tranh còn định sai người đốt pháo tiễn ôn thần, bị Vũ Lâu mắng cho một trận mới tức giận từ bỏ.
Chờ đến khi thai nhi được bảy tám tháng, bắt đầu cử động rõ ràng, Lam Tranh không có việc gì là lại vuốt ve bụng nàng, nói chuyện với thai nhi: "Khi nào ra đời, con ra nhanh một chút nhé, đừng làm mẹ đau, biết chưa?" Nhắc đến chuyện sinh nở, Vũ Lâu cũng lo lắng, tiếng kêu tê tâm liệt phế của chị dâu năm đó vẫn quanh quẩn bên tai nàng.
Mang thai đủ tháng đủ ngày, bà đỡ và thị nữ cũng chuẩn bị sẵn tinh thần đón địch. Lam Tranh ngủ cũng không dám ngủ say, chỉ sợ nửa đêm nàng trở dạ. Sợ cái gì thì cái đó đến, đêm hôm đó, Lam Tranh đang mơ màng, chợt nghe Vũ Lâu khẽ rên nhè nhẹ, hắn sờ xuống giường thấy đệm bị ướt một mảng, lập tức bừng tỉnh, cao giọng sai thị nữ đi gọi bà đỡ.
Bà đỡ vừa đến, Lam Tranh đã bị thị nữ đẩy ra ngoài.
Lam Tranh không thể ở bên nàng, chỉ nghe tiếng la hét bên trong khiến lòng hắn đau còn hơn dao cắt.
Rốt cuộc, một tiếng trẻ con khóc nỉ non cũng xé toang màn đêm.
Sinh nở
Nghe tiếng trẻ con khóc, Lam Tranh vội lao đến bên cửa, định nhìn lén một chút, nhưng chưa kịp nhìn đã bị bọn thị nữ đẩy lại ra ngoài.
Lòng hắn như lửa đốt, đi qua đi lại trước cửa phòng, rốt cuộc hắn quyết định liều mạng. Không thèm quan tâm cái gì mà nam nhân không được bước vào phòng sinh nữa. Hôm nay hắn sẽ vào.
Thái tử điện hạ cứng rắn đi vào, thì cũng chẳng ai dám thật sự ngăn cản, chỉ nói vài câu: "Điện hạ dừng bước" rồi cũng phải nhường đường cho hắn.
Vào trong phòng, Lam Tranh lo lắng khi nhìn thấy Vũ Lâu suy yếu nằm trên giường, mồ hôi đầm đìa, ướt cả tóc mai, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng bệch.
Bà đỡ nhìn lên, nhìn qua Vũ Lâu đang đau đớn rên rỉ, rồi quay sang nói với Lam Tranh: "Chúc mừng điện hạ, thêm một bé trai nữa."
Vũ Lâu vừa nghe lại là bé trai, người nhũn ra, chán nản nói: "… sao lại là… con trai nữa…"
Lam Tranh như vừa tỉnh mộng. Sau khi bà đỡ lau rửa sạch sẽ đứa bé kia, lại đưa sang cho hắn, Lam Tranh mở chăn ra, thấy trên ngực đứa bé này có một vết bớt đỏ sẫm to bằng móng tay, nói: "…… Tốt quá, không khó phân biệt rồi…"
Lại lau rửa sạch sẽ cho Vũ Lâu lần nữa, bà đỡ và chúng thị nữ nói những lời chúc may mắn rồi lĩnh thưởng rời đi. Trong phòng chỉ còn vài bà đỡ có kinh nghiệm ở lại chăm sóc Vũ Lâu.
Lam Tranh ôm con tới bên giường, để Vũ Lâu nhìn. Vũ Lâu nhìn thấy hai đứa bé, hạnh phúc nói: "… Là con của chúng ta…"
Lam Tranh khẽ nhéo mũi nàng, cười nói: "Ngốc ạ… đương nhiên là con của chúng ta rồi…"
Vũ Lâu lại nói: "…… Nhìn đẹp hơn con chị dâu ta sinh nhiều……"
Lam Tranh chỉ vào mình: "Bàn về diện mạo, thì ca ca nàng làm sao so được với ta?"
Nàng dở khóc dở cười: "Lúc này mà chàng không thể nói được câu gì khác sao?"
Lam Tranh cười nói: "Trừ vui mừng, hạnh phúc ra, ta còn nói được gì nữa."
Vũ Lâu lại thoáng ưu sầu: "…… Hai con trai sinh đôi…… Sau này phải làm sao bây giờ?"
Hắn biết ý nàng nói đến chuyện hoàng trừ (Người được xác định sẽ kế thừa ngôi vua), liền cười nói: "Trên người không có bớt là ca ca, là con trai trưởng."
Vũ Lâu nói: "Chỉ ra đời chậm hơn một chút mà mất cơ hội… Thật không công bằng."
"Nàng lo nhiều quá rồi, chuyện đó là chuyện sau này, giờ nàng phải nghỉ ngơi cho thật tốt."
Nàng nghĩ cũng đúng, đây là chuyện rất lâu sau này. Lam Tranh hôn nàng một cái rồi nói: "Ta thề, giờ tuyệt đối không quấy rầy nàng." Nhóm vú nuôi chăm sóc cho Vũ Lâu xong, rồi ôm bọn nhỏ đi ra ngoài.
Sau ba ngày, làm lễ tắm rửa đơn giản xong, Lam Tranh liền ôm con qua thăm Vũ Lâu. (Theo tục lệ cũ, trẻ sơ sinh ra đời được ba ngày thì sẽ tắm.)
Qua mấy ngày điều dưỡng, sắc mặt nàng cũng khá lên nhiều. Vũ Lâu vui vẻ đón một đứa bé ôm vào lòng, hỏi Lam Tranh: "Con ăn chưa?" Một bà vú ở bên cạnh nói: "Dạ ăn rồi, đã mời bà vú có gia thế trong sạch đến chăm sóc ạ."
Vũ Lâu bế xong, lại đổi với Lam Tranh, khi mở xiêm y, thấy trên ngực đứa bé có bớt, nàng lại nghĩ đến chuyện bất công với nó, không khỏi ôm nhiều hơn một chút.
Lam Tranh nhận ra nàng thiên vị với đứa con nhỏ, nói: "Nàng đừng bận tâm quá như thế, con còn chưa nói gì mà."
Vũ Lâu nhướng mày: "Con nhỏ như vậy thì nói gì được?"
Lam Tranh vội cười nhận lỗi: "Ừ, là ta sai, nàng đừng tức giận, người vẫn còn yếu, tức giận sẽ hại sức khỏe."
"Ta cũng đâu phải làm bằng giấy." Nàng nói: "Sau này không cần bà vú nữa, tự ta sẽ chăm sóc hai đứa con này."
"Một đứa thôi đã đủ mệt rồi, đây lại còn hai