Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

đứa, nàng cho con ăn sao nổi. Vẫn nên giao cho bà vú chăm giúp thì hơn. Ta và nàng cũng đều do bà vú nuôi lớn, không phải cũng rất tốt sao?"
Vũ Lâu nghe xong, chỉ nựng nựng con, không đáp lời.
Lam Tranh thở dài: "…… Sau này còn sinh nữa, nàng lại được chăm con mà."
Mang thai song sinh đã vượt dự đoán của nàng rồi, thế mà lại còn nghe hắn nói sinh nữa, không khỏi nhíu mày: "Chàng còn dám nói vậy?! Đều tại chàng hết! Nếu không, làm sao lại cùng lúc sinh tới hai đứa để gây sức ép cho ta."
Lam Tranh than thở: "Sao lại đổ lỗi cho ta."
"Tại chàng. Vì chàng cũng từ bào thai song sinh mà ra."
Lam Tranh buồn bực, đưa tay vẽ vòng tròn bên mép giường: "… Nếu hai đứa nó cũng có tật xấu gì, nàng cũng lại đổ cho ta à?"
"Nếu hai đứa mà thích dính người, thì ta không muốn sống nữa." Vũ Lâu nói.
Lam Tranh an ủi: "Không đâu, có anh có em, chúng nó có bạn rồi, không phiền chúng ta đâu."
Đúng như hắn nói, lần đầu sinh con lại có liền hai đứa, dù có nhóm bà vú giúp đỡ nhưng Vũ Lâu rất mệt nhọc.
Lam Tranh cũng có chuyện phiền lòng, đó là, việc Vũ Lâu sinh con chắc chắn đã báo về kinh thành. Hắn sợ sau khi Hoàng hậu biết sẽ có hành động gì, nên vô cùng lo lắng.
***
Sắp đến ngày đầy tháng, tối hôm đó, Lam Tranh ghé vào giường, vừa chơi với con vừa bàn bạc với Vũ Lâu chuyện tổ chức tiệc rượu.
Vũ Lâu nói: "Không cần phải làm phô trương quá, ở đây không có hoàng thân quốc thích, chúng ta tổ chức bữa tiệc nhỏ là được rồi."
"Nhưng như vậy thì thiệt thòi cho các con quá."
"Chờ đến khi về kinh thành, chúng ta sẽ tổ chức lại."
Lam Tranh à một tiếng, rồi trầm mặc nói: "Vũ Lâu, nếu Hoàng hậu cho người tới đón mẹ con nàng về kinh thành, nàng có đi không?"






Lần đầu làm cha mẹ
Vũ Lâu nghe xong, thuận miệng nói: "Chàng còn ở đây, thì ta về làm gì?!"
Trong lòng Lam Tranh tất nhiên rất vui mừng, nhưng ở kinh thành điều kiện sẽ tốt hơn cho mẹ con các nàng rất nhiều: "Quay về kinh thành, muốn cái gì có cái đó, điều kiện tốt hơn ở đây rất nhiều…"
Không đợi hắn nói xong, Vũ Lâu lườm hắn một cái: "Điều kiện trong cung tốt, thì sao? Còn không phải là nuôi dưỡng ra một tên khốn kiếp như Độc Cô Tĩnh Thần hay sao? Còn có mấy tên huynh đệ vừa ngốc vừa hư hỏng của chàng nữa, có tên nào là không miệng nam mô bụng bồ dao găm không? Tốt hơn người xuất thân từ gia đình bình thường ở chỗ nào?!"
Nàng nói một tràng khiến Lam Tranh không thể phản bác. Vũ Lâu đắc thắng, hừ một tiếng rồi không thèm để ý đến Lam Tranh nữa, quay sang chơi với con.
Bà vú cúi đầu, làm bộ như không thấy. Lam Tranh vừa ôm con đang mơ màng ngủ vào ngực, thì nó lại òa lên khóc, khiến hắn ngẩn người.
Hắn kinh hãi vội nhìn về phía giường, quả nhiên, Vũ Lâu bị hắn làm cho tỉnh giấc đang ngồi dậy, trừng mắt nhìn hắn.
"… Cái đó… ta……"
Vũ Lâu chán nản: "Chàng không thể để mẹ con ta nghỉ ngơi một chút được sao?!"
Lúc này, bà vú mới dám đi tới, trên mặt viết: "Đã nhắc điện hạ rồi, ai bảo điện hạ không nghe."
Lam Tranh không có cách nào, đành chép miệng, giao con cho bà vú dỗ dành. Trước khi đi, hắn lại dùng tay chỉ chỉ vào má con: "Không đáng yêu gì cả!"
"Oa ---" đứa bé lại khóc ầm lên.
Lam Tranh luống cuống lùi lại, thấy Vũ Lâu nắm gối lên định ném hắn, hắn vội cong chân chạy ra ngoài.
***
Tiệc đầy tháng, hắn tổ chức đơn giản theo ý Vũ Lâu. Lam Tranh đặt tên cho hai đứa con là Hạo Thiên và Tường Mạch. Hai chữ Thiên Mạch là để kỷ niệm cho việc hai đứa nhỏ được sinh ra ở nơi thôn quê hoang dã. Hơn nữa, còn có thể phân biệt rõ lớn nhỏ.
Đến mùa đông, tốc độ tu sửa hoàng lăng cũng chậm lại rất nhiều. Lam Tranh rảnh rỗi, cũng cùng Vũ Lâu học dỗ dành con.
Thân thể Vũ Lâu đã khá lên nhiều, điều dưỡng đúng cách nên phục hồi cũng nhanh. Chăm hai đứa con trai một lúc quả là một gánh nặng lớn, nên đa phần vẫn là do các bà vú cho hai đứa bé ăn. Cuộc sống thanh thản không lo lắng, không ưu phiền, thật vô cùng sung sướng.
Từ sau khi hai người sống cùng nhau, họ chưa từng nhàn hạ như vậy. Không bị ai làm phiền, chỉ có hai người với nhau, không hiểu lầm, không khúc mắc.
Hôm đó, Lam Tranh nghĩ đến đây, ngửa mặt trên giường, duỗi chân duỗi tay nói: "Rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm."
Vũ Lâu cũng rất xúc động, nằm sát vào cạnh hắn, tay đặt lên ngực hắn nói: "Nhiều lần ta đã nghĩ mình chết chắc, nhưng giờ thì ổn rồi, có chàng và Thiên Thiên Mạch Mạch bên cạnh……"
Mũi nàng cay xè, nói tiếp: "Ta thường nghĩ, có lẽ ông trời muốn bù đắp cho chúng ta đứa con đã mất, nên giờ mới cho chúng ta cùng một lúc cả Thiên Thiên và Mạch Mạch."
"Người tốt sẽ được hưởng phúc mà."
Nàng cười: "Chàng mà là người tốt à?"
Từ khi nàng mang thai, Lam Tranh không chạm vào nàng, giờ đã ra ngoài tháng, lại ôm ôm ấp ấp nãy giờ khiến hắn không khỏi động tình. Lam Tranh nheo mắt lại, cười xấu xa: "Ta quả thật không phải người tốt." Nói xong, tay lại luồn vào trong y phục của nàng, vuốt ve.
Vũ Lâu kéo tay hắn ra: "Thôi nào!"
Hắn thấy khóe môi nàng