Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.

phải do hắn làm? Nhìn Tấn vương như vậy, Vũ Lâu bắt đầu dao động. Lần trước nàng nghi hắn tự hạ độc mình để hại Lam Tranh, thật ra người động thủ lại là Vân Triệt, hại hắn từ một võ tướng dũng mãnh thành bộ dạng bây giờ.
Vân Triệt nói: "Vũ Lâu tỷ tỷ, ta nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta mau đi thôi."
"Đi đâu?" Vũ Lâu mờ mịt.
"Đi tìm Thái tử…"
"Tìm chàng làm gì?"
Nói cho chàng biết, con của họ bị mất tích sao? Để chàng không thể yên tâm ư?
Nàng nói với Tấn vương: "… Ngươi ở đây làm gì?" Giọng điệu đã không còn ác liệt như vừa rồi, lại thêm phần bất đắc dĩ.
"… Quay về kinh thành."
Vân Triệt lạnh nhạt: "Cửu ca có thánh chỉ không mà quay về?!"
Tấn vương căm tức nhìn Vân Triệt, Vân Triệt vội lùi ra đằng sau Vũ Lâu.
"Tất cả các hoàng tử đều biết tình hình sức khỏe hiện giờ của Hoàng thượng… Chuyện đó đã không còn là chuyện bí mật nữa. Một vài phiên vương cũng đã quay về kinh thành, vì sao ta không thể về?!"
Tự dưng bị Hoàng thượng đuổi ra khỏi kinh thành đã khiến hắn ấm ức lắm rồi.
Vũ Lâu căn bản không nghe vào tai những gì hắn vừa nói, nàng chán nản, buồn bã đi ra ngoài.
Vân Triệt vội đuổi theo: "Vũ Lâu tỷ tỷ --- tỷ muốn đi đâu?"






Ám Sát!
Vũ Lâu đột nhiên ôm lấy Vân Triệt khóc ầm lên, áp lực nhiều ngày nay biến thành nước mắt phát tiết ra ngoài. Vân Triệt vừa lau nước mắt cho nàng, vừa an ủi: "Gió lạnh thế này, hỏng hết cả da mất, tỷ tỷ đừng khóc nữa, tỷ muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng tỷ, nhất định sẽ tìm được hai cháu về mà."
Vũ Lâu nghẹn ngào: "Rốt cuộc con ta đang ở đâu? Có phải ta đã sai rồi không, lẽ ra từ đầu ta nên tin vào bức thư, đi Vân Nam tìm con, mà không phải là đến tìm Lam Tranh…"
Vừa rồi gặp Tấn vương, đã khiến suy nghĩ ban đầu của nàng bị dao động.
"Bên phía Vân Nam, đệ đã phái người về tìm rồi, nếu tìm được sẽ báo cho chúng ta." Vân Triệt ra vẻ thoải mái nói: "Cho nên, giờ đi tìm Thái tử điện hạ thì hơn. Chuyện lớn như vậy, nếu không báo cho huynh ấy biết, lỡ cả tỷ và hai cháu đều mất tích, thì huynh ấy còn lòng dạ nào mà làm hoàng đế."
Vân Triệt thấy Thái tử tức giận, nghĩ là mình chưa giải thích kỹ càng, vội bổ sung: "Chính xác là bị Tần Viễn Địch mang đi. Bọn họ còn để lại thư, bảo Vũ Lâu tỷ tỷ đi Vân Nam tìm con, nhưng tỷ ấy cảm thấy có âm mưu gì đó, nên đến tìm huynh trước." Vân Triệt nói một hơi, tự thấy mình giải thích đã ổn, liền im lặng chờ phản ứng của Thái tử.
Lam Tranh nghe là do Tần Viễn Địch gây ra, liền hung dữ nắm vai Vũ Lâu, con ngươi như phát hỏa, muốn đốt nàng thành tro bụi, hắn giận dữ: "Tần Vũ Lâu, lại là người nhà nàng?! Nàng nhìn xem, ta vẫn che chở chống đỡ cho bọn họ, đã định đăng cơ sẽ đặc xá người cơ đấy‼! Nàng mau đi tìm con cho ta! Nếu không, để ta tìm thấy Tần Viễn Địch, ta sẽ…… Nàng còn ngẩn ra đấy làm gì?! Đi mau đi!"
Vũ Lâu khóc ròng nói: "Lam Tranh, chàng nghe ta nói… Ta thật sự cảm thấy trong chuyện này còn che đậy âm mưu nào đó, sẽ gây bất lợi với chàng, nên ta mới tới tìm chàng, không phải là ta không muốn đi tìm con…"
"Nàng là mẹ, mà ngay cả con mình cũng không chăm sóc cho tốt, còn có mặt mũi nào tới gặp ta chứ?! Tần Vũ Lâu, nàng cút đi cho ta, lập tức đi tìm con, tìm không thấy, thì nàng vĩnh viễn đừng quay về nữa!"
Vân Triệt túm tay Vũ Lâu, kéo nàng ra phía sau: "Tỷ ấy cũng đâu có cố ý."
Vương Lân cũng lại gần khuyên nhủ: "Điện hạ, dù trong này có ẩn tình gì, thì Tần Viễn Địch cũng là cậu của bọn nhỏ, sẽ không làm tổn thương bọn nhỏ đâu."
"Tần Vũ Lâu, ta cho nàng biết, nếu tìm được bọn nhỏ bình an trở về, thì ta sẽ lấy xương bánh chè của ca ca nàng, để cho những năm cuối đời hắn không thể đi lại được nữa. Còn nếu các con có chuyện gì không may, thì ta sẽ xử lý những kẻ mà nàng gọi là thân nhân không còn một mống!"
Nàng phải đón nhận sự chỉ trích đến tận cùng của Lam Tranh.
Đúng vậy, đều là lỗi của nàng, dễ tin người nhà như vậy.
Nàng bỗng xoay người, rưng rưng lẩm bẩm: "… Được… Ta đi tìm con… Nếu không tìm thấy… Ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ dám quay lại gặp chàng nữa…"
Vân Triệt nói với Lam Tranh: "Tỷ tỷ đã làm mất con, chịu khổ sở đủ rồi, huynh còn mắng tỷ ấy nữa."
Vũ Lâu quay đầu nhìn Lam Tranh, hy vọng có thể nhìn thấy trong mắt hắn một tia níu kéo, nhưng Lam Tranh quay ngay mặt đi, tránh để ánh mắt hai người chạm nhau: "Đi đi!"
Nàng tuyệt vọng quay đầu, thân mình gầy yếu trong gió lạnh rét run, Vân Triệt trừng mắt lườm Lam Tranh một cái: "Thế này cũng tốt, Vũ Lâu tỷ tỷ đi theo huynh cũng chẳng hạnh phúc gì."
Lam Tranh nắm chặt tay lại, sự phẫn hận khiến hắn phải kìm nén ý muốn gọi nàng quay về xuống…
***
Sau khi chia tay Vũ Lâu, Lam Tranh lo lắng đứng ngồi không yên. Con của họ mất tích, vì sự sơ sảy của nàng để người khác ôm đi mất. Giờ sống chết chưa biết thế nào, nàng không đi tìm con lại quay sang tìm hắn để được an ủi.
Hai đứa bé không biết tung tích ở đâu, làm sao hắn còn tâm trạng mà quay về kinh thành.
Lam Tranh nhảy xuống xe ngựa, kéo một tên thị vệ xuống ngựa, phi thân lên