XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

. Vương Lân đuổi theo: "Điện hạ, ngài định đi đâu?"
"Đuổi theo Vũ Lâu, cùng đi tìm con."
"Điện hạ, ngài phải quay về kinh thành!"
"Nói sau đi!" Lam Tranh thúc ngựa: "Giá‼!"
Ngay khi Lam Tranh định rời đi, chợt nghe bên sườn núi cao cao ngay chỗ xe ngựa dừng lại vang lên những tiếng ầm ầm dị thường. Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy những táng đá lớn cuồn cuộn đổ xuống, một con ngựa bị nghiền nát dưới sức đập của những tảng đá đó.
"Điện hạ, nguy hiểm!" Vương Lân hét to, kéo vội Lam Tranh xuống ngựa, đúng lúc một tảng đá bay sát qua đầu hai người.
"Đi mau ---" Vương Lân che chở cho Lam Tranh chạy đi, đột nhiên kêu thét lên một tiếng chói tai, chân bị một tảng đá bay lạc đập vào, không thể cử động.
Sau trận công kích của những tảng đá lớn, một vài hắc y nhân chạy từ trên núi xuống, vừa nhìn đã biết là những cao thủ có bản lĩnh vô cùng tốt, nhanh chóng xử lý sạch thủ vệ của Lam Tranh. Những hộ vệ may mắn chưa bị thương cũng không phải đối thủ của bọn chúng.
Vương Lân nhìn thấy sát thủ lao đến, vội hét với Lam Tranh còn đang muốn hất tảng đá ra giúp mình: "Đừng lo cho ta, ngài chạy đi!"
Hắn vừa dứt lời đã có một thích khách phi thân đến, đâm thẳng kiếm vào ngực Lam Tranh.
Keng!
Ngay khi thanh kiếm tới gần sát Lam Tranh, thì đột nhiên một thanh kiếm khác lại xuyên từ bên hông Lam Tranh ra, gạt bay sự công kích trí mạng của thích khách.
"Vũ Lâu?" Lam Tranh nghiêng người nhìn thấy bóng hình quen thuộc.
"Đừng lo, mau chạy cùng ta!" Vũ Lâu nắm cổ tay Lam Tranh kéo đi.
"Biểu ca…" Lam Tranh vẫn lo cho Vương Lân đang bị thương.
"Không thể quan tâm được nhiều như vậy đâu!" Vũ Lâu hét.






Khiêu khích
Lam Tranh không muốn bỏ rơi Vương Lân như vậy, muốn quay lại dìu hắn, Vũ Lâu nhìn thấy vội kéo hắn lại: "Không kịp nữa rồi, thoát thân quan trọng hơn!"
"Nhưng mà…"
Vương Lân hét lên với hắn: "Điện hạ mau đi đi --- đừng lo cho ta!"
"Ta…" Lam Tranh còn chưa kịp hứa hẹn gì với Vương Lân, đột nhiên một ánh sáng lóe lên trước mặt, một thanh kiếm định đâm vào bả vai hắn. Hắn vội lùi về sau, tránh đường kiếm.
Lam Tranh gạt tay Vũ Lâu ra, chỉ nàng muốn mắng, nhưng bối rối giây lát rồi đạp thẳng vào cây đại thụ bên cạnh trút giận.
Rào rào.
Toàn bộ tuyết đọng trên tán lá cây đổ ầm xuống đầu Lam Tranh.
Vũ Lâu vội vàng chạy tới gạt tuyết ra cho hắn, Lam Tranh lại đẩy nàng, tự phủi tuyết cho mình.
Nàng ngơ ngẩn đứng bên cạnh, giống một đứa nhỏ phạm lỗi, lặng lẽ nhìn nhất cử nhất động của Lam Tranh. Nhìn thấy Lam Tranh phủi tuyết xong xoay người định đi, vội túm hắn lại: "… Chàng định đi đâu?"
"Đương nhiên là đi gọi viện binh, giết ca ca nàng."
"… Lam Tranh…" Vũ Lâu nói: "… Chàng đừng đi vội… Nghe ta nói đã…"
"Có gì mà nói?!" Lam Tranh oán hận: "Dám ám sát Thái tử, hắn cũng phải tự xác định trước kết quả rồi. Còn nàng, nàng mau đi tìm con về cho ta!"
"Chúng ta bàn bạc kỹ lại một chút đã, chàng cứ đi như vậy, lỡ lại gặp mai phục thì làm sao?"
"Chết cũng tốt! Như thế các người mới dừng tay được!"
Vũ Lâu thấy hắn vẫn còn giận mình, rưng rưng nói: "… Ta cũng không biết vì sao ca ca ta làm như vậy, nhưng ta có thể khẳng định với chàng, nhất định là huynh ấy bị lợi dụng." Nàng kéo tay áo Lam Tranh, không cho hắn đi.
Hắn giật ra vài lần không được, không khỏi tăng thêm lực, mạnh mẽ vung tay, đẩy nàng ngã xuống tuyết.
Vũ Lâu ấm ức, khóc òa lên. Nàng vừa khóc đã khiến hắn đau lòng, không nỡ nhìn nàng khóc, lại đi tới, vươn tay ra: "… Vũ Lâu… đứng lên nào…"
Hai mắt nàng nhòa lệ, nâng đôi mắt ngập nước nhìn hắn nói: "… Ta cũng đâu muốn như vậy, ngàn dặm xa xôi chạy tới tìm chàng, chàng còn trách ta, không cần chàng phải nói, nếu con có chuyện gì, chắc chắn ta sẽ giết chết ca ca ta, không cần chàng động thủ."
"Nào --- nàng nói nhỏ một chút!" Lam Tranh ngồi xổm xuống, che miệng nàng: "Nàng nói lớn như vậy, là sợ người ta không biết chúng ta trốn ở đây sao? Có sức mà khóc thì không bằng đi tìm con đi còn hơn."
Vũ Lâu nghe hắn lại trách mình, liền tức giận cắn vào lòng bàn tay hắn, Lam Tranh bị đau vội buông ra, tức giận nói: "Sao nào? Nàng thấy oan ức à?"
Nàng cũng không biết bây giờ nên làm gì, muốn nén nước mắt xuống, cố tỉnh táo tìm đối sách, nhưng vừa chạm mặt Lam Tranh, chưa được ba câu đã cãi nhau, khiến nàng buồn bực, đau lòng, nước mắt cứ chảy dài không ngừng.
Lúc này chợt có tiếng bước chân đạp trên tuyết truyền tới từ phía sau, Vũ Lâu kinh hãi cầm bảo kiếm lên, chuẩn bị nghênh chiến.
"Tỷ tỷ, là đệ." Vân Triệt vẫy tay.
Vũ Lâu nhẹ nhàng thở ra: "Là đệ à… Không phải ta bảo đệ chờ trong ngôi miếu đổ sao?"
"Ta không yên lòng, nên đuổi theo xem thế nào." Vân Triệt thấy Vũ Lâu khóc như hoa lê dưới mưa, căm hận lườm Lam Tranh. Nghiến răng một lúc mới nuốt được cục tức vào trong, chỉ nói: "Tỷ tỷ, về chỗ kia trú tạm đã. Ở đây nguy hiểm lắm."
Hắn tiến lên định đỡ Vũ Lâu dậy, không ngờ lại bị Lam Tranh tranh trước một bước đẩy hắn ra. Lam Tranh kéo Vũ Lâu lên, nói: "Là t