Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.
ại ta nóng tính quá, chúng ta về bàn bạc đã."
Vũ Lâu rưng rưng gật đầu: "Chàng nói được những lời này là tốt rồi."
Vân Triệt bĩu môi: "Tỷ tỷ, tỷ cũng dễ nói chuyện thật đấy."
"Đâu đến lượt ngươi lên tiếng?" Lam Tranh chướng mắt nhìn Vân Triệt cứ bám lấy Vũ Lâu.
Vân Triệt vốn định mỉa mai hắn một chút, nhưng lại chợt nhớ ra điều gì, thần bí nhếch môi nhìn Lam Tranh cười ha ha hai tiếng xấu xa, rồi nhanh chân bước trước.
***
Quay lại ngôi miếu đổ nát, Vân Triệt nhóm lửa, ba người ngồi vây quanh đống lửa sưởi ấm, Vũ Lâu xé áo băng vết thương trên vai cho Lam Tranh.
Một lúc sau, rốt cuộc cũng thấy hơi thở ấm lên một chút, Vân Triệt thở dài: "Lạnh thật đấy."
Lam Tranh nói luôn: "Sợ lạnh sao ngươi không biến về Vân Nam đi."
Vũ Lâu hà hơi vào lòng bàn tay nói: "Đừng cãi nhau nữa! Ca ca ta muốn tìm được tới đây cũng phải mất hai canh giờ! Không còn bao nhiêu thời gian, mau hơ ấm người chuẩn bị ứng chiến."
Vân Triệt nói: "Cứng đối cứng không được, phải dùng trí!"
Lam Tranh cười lạnh: "Sao? Các người còn muốn giữ mạng cho hắn nữa à?!"
Vũ Lâu cau mày: "… Chỉ sợ không có thời gian mà nói rõ lý lẽ với huynh ấy! Huynh ấy xác định tới là để giết người, nên chắc chắn sẽ không chịu nghe ta nói, chỉ cố giết bằng được chàng thôi!"
"Được rồi, ta đã nói rồi, ta mà không chết, thì Tần gia nhà nàng đừng hòng yên thân."
Im lặng.
Một lát sau, Vân Triệt nói: "Tần Viễn Địch chắc chắn là bị Tấn vương sai phái, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, chúng ta phải nghĩ cách mới được."
Lam Tranh nghĩ nghĩ: "Nếu hai đứa bé ở trong tay ca ca nàng, nhất định là hắn đã có dụng ý riêng, ta đoán là…"
Hắn kéo Vân Triệt và Vũ Lâu vào, cúi đầu thì thầm nói ra suy tính của hắn.
Vũ Lâu nghe xong nói ngay: "Không đâu, ca ca ta sẽ không đê tiện như vậy đâu!"
Vân Triệt nói: "Từ từ đã! Nếu là do Tấn vương sai khiến, thì cũng có thể như thế… Chúng ta tương kế tựu kế!"
Lam Tranh hừ lạnh: "Ngươi nói xem tương kế tựu kế thế nào nào?"
Vân Triệt khinh bỉ nhìn Lam Tranh: "… Huynh coi khinh ta phải không? Ta vào Nam ra Bắc, hơn gấp mấy lần cái kẻ ếch ngồi đáy giếng, chôn thân trong Hoàng cung ở kinh thành ấy."
Lam Tranh xoa tay, làm bộ muốn đánh Vân Triệt: "Thật không, vậy thử tỷ thí một chút đi."
Vũ Lâu thấy hai người lại muốn tranh cãi vội ngăn lại: "Dừng tay hết cho ta, kẻ thù còn đang rình mò ngoài kia, hai người còn tranh cãi nội bộ nữa!"
Vân Triệt không nghe, hai tay kéo hai khóe miệng, lè lưỡi làm mặt quỷ với Lam Tranh: "Xì --- giỏi thì huynh đánh đi!"
Vũ Lâu chưa kịp ngăn lại, Lam Tranh không nhịn được nữa liền tung một đấm vào bụng Vân Triệt.
Trả thù
Chợt nghe choang một tiếng giòn vang, Lam Tranh kêu lên, lùi người lại, ôm tay nhăn nhó: "Ngươi, ngươi mặc cái gì vậy?!"
Vân Triệt đắc ý vênh mặt lên: "Vũ Lâu tỷ tỷ, lần trước ta quên nói cho tỷ biết, thật ra hôm đó Tần Viễn Địch đâm vào ngực ta, nhưng thấy không trúng nên mới chuyển hướng chém tay ta một đao rồi chạy mất. Ta mặc chiếc giáp mềm này, hôm nay có thể sẽ có công dụng đấy."
Lam Tranh nghe xong, bất chấp tay đau, nói với Vũ Lâu: "Ca ca nàng đúng là đồ du côn! Sao gặp ai là giết người đó thế?!"
Vũ Lâu không nói. Bỗng nàng nghe tiếng nước chảy, nàng nhìn theo âm thanh đó, hóa ra là tuyết tan thành nước chảy xuống một hầm ngầm. Nàng đi lại gần, nhìn ngó một chút: "… Ở đây tối như vậy, không ngờ lại có hầm ngầm."
"Ca ca… Quả nhiên là huynh bị Tấn vương sai khiến, nên mới đuổi giết chúng ta, phải không?"
"Vũ Lâu, muội tránh ra, ta chỉ tìm Độc Cô Lam Tranh tính sổ thôi!" Tần Viễn Địch nói với Vân Triệt: "Còn ngươi, Tấn vương điện hạ sẽ xử lý ngươi!"
Vân Triệt cười: "Làm sao bây giờ, ta sợ quá đi."
Câu này lại chọc Tần Viễn Địch tức điên, nâng cung lên định bắn Vân Triệt, Vũ Lâu vội che trước người Vân Triệt nói: "Ca ca, huynh có biết đệ ấy là ai không? Vân Triệt là đệ đệ cùng cha khác mẹ của chúng ta! Đệ ấy là do cha và sư muội của ông sinh ra!"
Tần Viễn Địch nghe xong, giống như bị sét đánh, sững người một lát, nghi ngờ nhìn Vân Triệt: "Vì sao không ai nói cho ta biết?"
"Ca ca…" Vũ Lâu nói: "Chuyện này hơi phức tạp, sau này từ từ ta sẽ nói với huynh, huynh buông đao kiếm xuống trước đi."
Tần Viễn Địch có vẻ xúc động, chậm rãi buông đao xuống, khi mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, thì hắn đột nhiên kéo cung lên, bắn chết hai tùy tùng bên cạnh mình.
"Chuyện Thế tử có quan hệ với Tần gia, không thể để người ngoài biết được."
Vũ Lâu ngạc nhiên, hít một hơi lạnh, kinh hãi không nói nên lời. Vân Triệt bình thản ung dung, nhìn người tùy tùng còn lại khoác áo choàng dài che mặt không bị giết chết kia, hỏi: "Người đó là ai vậy? Nhìn dáng nhỏ nhắn như nữ nhân, không phải là Phi Lục đấy chứ?"
Người kia thả mũ xuống, lộ mặt ra, quả nhiên là Phi Lục, trong lòng còn đang ôm hai đứa bé.
Vũ Lâu nhìn thấy hai đứa trẻ, lập tức không nhịn được định tiến lên. Lúc này, Tần Viễn Địch mới rút kiếm ngăn nàng lại nói: "Từ từ đã, muội gọi