Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2804 lượt.
g chờ nàng.
"Cũng có thể." Lam Tranh làm ra vẻ cực kỳ sợ hãi: "Làm sao bây giờ, Vũ Lâu lợi hại lắm, ta mà bị nàng bắt, nhất định sẽ bị đánh te tua mất."
"………" Lương Vương nói: "Bản vương đi trước, chuyện riêng của phu thê nhà đệ, bản vương không tiện nhúng tay vào. Đệ mau đi nhận sai đi, may ra còn được xem xét nhẹ tay một chút."
Đúng là Lương vương nên rời đi rồi, bởi vì kế hoạch lợi dụng hắn của Lam Tranh cũng chỉ dừng ở đây thôi.
"Được rồi." Lam Tranh yếu ớt nói: "Ít một hai chưởng cũng là ít."
"Nhanh lên nhanh lên, đừng để nàng truy tới đây."
Lương vương rút lui bằng tốc độ nhanh nhất, rời khỏi Ca Phỉ Lâu, thà về ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong phủ cho an toàn.
Lam Tranh ở lại cũng không vội, nói với Lưu Hi: "Ngươi đi hỏi ma ma cho ta mấy thứ này, ở đây chắc chắn là có……"
Trúng kế
Vũ Lâu nghe tú bà nói vị khách lớn tuổi đã rời đi, chỉ còn lại vị trẻ tuổi hơn đang ngồi trong phòng. Lương Vương đi rồi, một mình tên Lam Tranh kia cũng không tốn sức lắm.
"Ma ma, mụ đi nói cho người kia là ta tặng lại Phục Linh cô nương."
"A?"
"Đi đi!"
"Đưa đây, đưa đây nào. Thổi thổi sẽ không đau nữa."
Hắn cười hì hì dựa vào nàng.
Bực bội, lần nào cũng thế, quậy phá tung cả lên. Nàng dùng sức đẩy hắn ra: "Đã bảo không cần rồi mà."
Lam Tranh không kịp phản ứng, bị nàng đẩy ngã xuống đất.
Hắn mở to mắt nhìn nàng, trong lòng thì nghĩ, nước mắt mau ra đi, nước mắt mau ra đi, mau ra đi nào…
Vũ Lâu thấy hai mắt hắn sương mù càng lúc càng nhiều, cuối cùng là tụ thành một giọt nước mắt trong suốt, trào ra.
Lam Tranh vừa lau nước mắt vừa nói: "Cả ngày ngươi chỉ biết đến cha mẹ ngươi, không để ý đến ta, ta không biết ai cả, cũng chẳng ai thèm chơi với ta, ngươi có biết ta khó chịu thế nào không, hu hu hu… Ngươi chỉ biết hung dữ với ta, chẳng tốt tí nào cả……"
Vừa nói mấy câu đã làm cơn giận của Vũ Lâu tiêu tan hết, sự áy náy lại dâng lên trong lòng nàng. Đúng vậy, nàng lúc nào cũng quát nạt hắn, lạnh nhạt với hắn. Bỏ mặc hắn không quan tâm, ở Tần phủ, không quen ai, chắc hắn cũng buồn chán chết thôi.
"Nhưng mà, nhưng mà, ngươi cũng không thể đến những nơi thế này được!"
"…… Ngũ ca dẫn ta tới mà, ta nói ta không vui, nên hắn nói dẫn ta đến nơi rất vui vẻ mà… Nhưng mà ở đây cũng chẳng vui gì cả, ngươi vẫn tìm đến mắng ta." Lam Tranh đứng dậy, đi ra ngoài: "……… Ta muốn hồi cung, tìm mẫu hậu, chỉ có người tốt thôi, không đánh ta…… Các người đều bắt nạt ta."
Bị hắn nói, trong lòng Vũ Lâu rất áy náy, liền ngăn hắn lại: "Được rồi, được rồi, ta biết là tại Lương Vương đưa ngươi tới đây. Ta không trách ngươi nữa."
Lam Tranh dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn nàng, đột nhiên toét miệng cười, ôm cổ Vũ Lâu: "Ta biết ngươi tốt với ta mà."
Một lát nữa ta cũng sẽ đối xử với cô thật thật tốt, Vũ Lâu ạ.
"…… Lam Tranh, chúng ta đi thôi."
"Ta hơi khát, để ta uống nước đã." Lam Tranh đi đến bên bàn, rót một chén rượu, đưa lên miệng mình rồi ngồi ngây ra.
"Sao thế?"
"Hôm động phòng, chúng ta cũng chưa uống rượu hợp cẩn. Mẫu hậu nói, nhất định phải uống, thì vợ chồng mới hạnh phúc, mãi mãi ở bên nhau." Nói xong, lại rót một ly nữa, đưa cho Vũ Lâu, kéo nàng lại gần: "Ngươi mau tới đây!"
Mắt nàng bỗng cay xè, thật muốn khóc, hắn lại vẫn còn nhớ rõ chuyện uống rượu hợp cẩn này.
"Được." Nàng mỉm cười đi qua, cầm chén rượu lên, cùng hắn giao tay uống. Rượu lành lạnh mang theo hương vị thơm ngát, đi xuống cổ họng lại mang đến vị thanh mát hiếm thấy.
Nàng đặt chén rượu xuống, kéo tay hắn: "Chúng ta đi thôi."
Lam Tranh lắc đầu.
Nàng không hiểu, bỗng nhiên thấy đầu ong ong, nhìn hắn cũng lờ mờ đi. Vũ Lâu đưa tay xoa xoa mắt: "…… Sao lại thế này nhỉ, choáng váng quá……"
Nàng cảm giác toàn thân không còn sức nữa, đứng cũng không vững. Lam Tranh đón được thân hình sắp ngã của Vũ Lâu, ôm nàng tới giường. Lại đem ngụm rượu vẫn còn đang ngậm trong miệng mớm sang cho nàng. Vũ Lâu bị hắn đút rượu cho, thân mình lại càng vô lực.
"…… Lam…… Lam Tranh……" Nàng muốn ngồi dậy, nhưng cố thế nào cũng không ngồi được: "Lam Tranh, ngươi mau… mau đỡ ta dậy……"
"…… Vũ Lâu, nếu ngươi khó chịu, thì tối nay chúng ta nghỉ ở đây được không?" Hắn ghé sát vào tai nàng, khàn giọng nói: "Bộ dạng ngươi mặc nam trang nhìn cũng rất đẹp, chẳng trách tên Phương Lâm kia cứ quấn quít lấy ngươi…"
Bóng đêm trêu chọc lòng người, nhưng mỹ nhân lại càng chọc lòng người hơn.
Nàng đã nhận ra sự khác thường: "Ngươi… ngươi bỏ gì vào rượu….?" Nàng không thể sử dụng được chút lực nào nữa.
"Ngũ ca nói rượu này có thể chế ngự được ngươi."
Ngũ Ca, đành phải để ngươi chịu tiếng xấu thay ta rồi.
"Các ngươi…… các ngươi……"
"Ta làm sao?" Lam Tranh ghé sát vào nàng, môi chạm môi: "Ta nghe không rõ……"
Vũ Lâu cũng không hoàn toàn đánh mất năng lực chống cự. Dược ở những nơi hoan lạc này hiệu quả thường rất nhanh, nhưng dược hiệu thì không lớn, vì một nữ nhân mất hoàn toàn ý thức cũng không làm nam nhân nổi lên dục vọng được.
Nàng