Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.

h.
Nàng bẻ trật khớp tay phải của hắn.
"A----"
Hắn nằm trên giường, đau đến mức suýt thì cắn rách cả môi, căm tức nhìn Vũ Lâu: "Ngươi mau chữa cho ta." Vũ Lâu hừ lạnh một tiếng, nhặt quần áo lên mặc vào: "Ta đã nói rồi, chờ khi ta cử động được, ta sẽ trừng phạt ngươi thật cẩn thận‼!" Lam Tranh đau đến lạnh người: "Ta biết sai rồi…… Ta biết sai rồi mà……"
Vũ Lâu cũng không nỡ nhìn thấy hắn chịu khổ lâu, thấy hắn đau như vậy, nàng nâng cánh tay hắn lên, đưa về phía trước, dùng lực một chút cho khớp xương về vị trí cũ, Lam Tranh đau đến mức suýt ngất xỉu, giống như đi dạo một vòng địa ngục trở về vậy. Vũ Lâu chỉ tay vào đầu hắn nói: "Lần này ta tạm tha cho ngươi, còn dám bắt nạt ta thì coi chừng đó."
Lam Tranh thử lắc lắc cánh tay: "A!" Rồi ôm lấy bả vai, thống khổ kêu lên.
"Lam Tranh!" Nàng vội chạy lại, đẩy tay hắn ra, xoa xoa vai cho hắn: "Còn đau không?"
Vạt áo nàng mở rộng, hai bầu ngực tròn đầy đẩy cái yếm nhỏ căng lên, thật phong tình, khiến Lam Tranh ngứa ngáy, đột nhiên cười hắc hắc, vòng tay ôm nàng: "Lại đây, cho bản vương hôn một cái nào!"
Ba!
"Trí nhớ quá tồi!"
Cái tát này thật quá ác, khiến hắn ù cả tai, còn cảm nhận được vị tanh nồng vị máu, hắn vội đưa tay lên sờ, chảy máu rồi.
Hắn mở trừng hai mắt nhìn nàng sửng sốt.
Sao nàng dám đánh hắn?!
Nàng dựa vào cái gì mà đánh hắn chứ?!






Chiến Tranh Lạnh
Lam Tranh đưa tay lau khóe miệng, đau quá, e là mấy ngày này ăn uống cũng khó khăn rồi. Hắn nhìn Vũ Lâu, thấy nàng đang nhìn hắn chăm chăm. Nhất định nàng cũng rất hối hận, không ngờ lại xuống tay mạnh thế đây mà. Tần Vũ Lâu, giờ cô mau mau mà giải thích đi, mau mau làm ta vui vẻ, ta sẽ tha thứ cho cô.
"Đáng đời!" Nàng nghiến răng phun ra hai chữ.
Đáng đời? Đây là cảm nhận của cô à? Lam Tranh có chút bất ngờ: "Ngươi nói gì?"
"Ta nói là đáng đời! Còn dám chọc ta nữa, ta sẽ mạnh tay hơn đó!" Ngữ khí của nàng rất ác liệt, là tiếng nói từ trong đáy lòng nàng.
………
Ngày thứ hai mươi tám không có Vũ Lâu…
Quen rồi‼!
Vài ngày đầu còn khó chịu, không quen việc không có ai bên cạnh ầm ĩ, nhưng vừa nghĩ tới thái độ xấu xa của nàng đối với hắn, lòng hắn cũng lạnh dần đi.
Ai thiếu ai thì không sống được chứ?
***************
"Vương phi đã về rồi ----"
Sáng sớm, thị vệ Phủ Huệ vương còn đang ngái ngủ mở cửa ra, chợt thấy Vương phi bỏ đi hơn một tháng xuất hiện, nhất thời tỉnh táo, xoay người hô lớn.
Tiếng thông báo cực kỳ không trang trọng, chỉ như ngầm nói, mau đến mà xem này, Vương phi tự quay lại rồi, đến xem náo nhiệt đi.
Tần Vũ Lâu không để ý nhiều như vậy, lập tức nhập phủ, đi về phía tẩm điện. Trên danh nghĩa nàng vẫn là Vương phi, từ trên xuống dưới vương phủ đều biết Vương phi biết võ công, không ai dám ngăn lại. Vì thế, nàng đẩy cửa ra đi vào, nàng đã đoán trước giờ này Độc Cô Lam Tranh hẳn vẫn còn đang ngủ.
Quả không sai, hắn nghe tiếng động, vén màn lên hỏi: "Là ai?"
Thị nữ khiếp sợ nhìn Vũ Lâu, nhỏ giọng báo: "Là Vương phi ạ."
Lúc này Vũ Lâu đã đi đến gần. Nàng quay về để giải thích, ngày đó ầm ĩ với hắn ở Ca Phỉ Lâu, hắn trực tiếp quay về Vương phủ, ngay cả cơ hội ân hận hắn cũng không cho nàng. Nàng cũng từng nghĩ muốn về, nhưng nghĩ đến hành vi hắn làm lúc đó lại không chịu được.
Một tháng nàng ở lại Tần phủ cũng không bình yên, mỗi ngày mẫu thân đều lải nhải bắt nàng quay về giải thích, nhưng Vũ Lâu bỏ ngoài tai, đến khi đầu hạ hoa nở rộ, nàng không cứng đầu được nữa mới quay về.
Lam Tranh nghe thấy báo là Vũ Lâu về, lập tức tỉnh ngủ: "Sao ngươi quay về?"
Vũ Lâu cố gắng nặn ra nụ cười dịu dàng tự nhiên nhất, nàng vén màn giúp hắn: "…… Ta quay về để……" Nhìn thấy tình cảnh trong màn, nàng không cười nổi nữa.
Trên giường còn có thêm một nữ tử đang ngủ, đang lười biếng đưa tay che ánh nắng hắt từ ngoài màn vào: "Vương gia… là ai vậy……"
Tim Vũ Lâu đau nhói như bị ai đâm một dao, mắt cay xè, nàng nhìn Lam Tranh: "Đây……"
"Ngươi không có ở đây, thì có người khác làm ấm giường thôi." Hắn nhếch miệng, ra vẻ không sao cả nói.
Thì ra nàng chỉ là vật làm ấm giường, mà giờ còn là người đã bị thay thế nữa.
Lam Tranh cố tình làm ra vẻ còn buồn ngủ, chầm chậm nói: "Ngươi quay về làm gì?"
"Ta…… ta……" Vũ Lâu thở hắt ra một tiếng, rồi trưng ra một nụ cười tươi động lòng người: "Ta về lấy bình tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn."
"Tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn?"
"Ừ, là một trong của hồi môn của ta, vẫn chôn giữa vườn mai trong phủ, ta muốn tặng cho Tấn vương điện hạ, đa tạ hắn lần trước nhường ta, để ta thắng, giảm thời hạn sung quân cho ca ca ta."
Lam Tranh hừ nhẹ: "Sao ta không biết ngươi có hồi môn này."
"Vậy giờ ngài biết rồi đấy." Vũ Lâu cười buông màn xuống: "Không quấy rầy ngài nữa." Nói rồi xoay người đi.
"Tần Vũ Lâu ----"
"Vương gia có chuyện gì?"
Nàng gọi hắn là Vương gia, muốn giữ khoảng cách với hắn sao?
"Ta………"
"Muốn cùng đến gặp Tấn vương điện hạ à?" Xưa nay hắn đều quấn quít lấy nàng, dù thế