Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2808 lượt.

nào cũng phải đòi đi cùng bằng được.
"Thay ta vấn an Cửu ca."
"Nhất định rồi." Vũ Lâu hạ thấp người hành lễ rồi quay người đi ra ngoài.
"Vũ Lâu………"
"Có chuyện gì nữa không?"
Hắn phải thừa nhận, hắn tình nguyện nghe nàng hò hét, thậm chí tát hắn một cái, còn hơn nàng cười tươi như hoa thế này.
"Ngươi đưa đồ cho Cửu ca xong, rồi về đâu?" Nhà mẹ đẻ hay vương phủ?
"Vương gia mong ta về đâu?" Nàng không dám nhìn hắn.
Lam Tranh cứng đầu không chịu thua: "Tự ngươi suy nghĩ đi, tùy ngươi muốn làm thế nào thì làm."
"Vâng."
Chờ Vũ Lâu đi ra ngoài, Lam Tranh đẩy nữ tử bên cạnh ra, lãnh đạm nói: "Ngươi đi được rồi đấy."
Nàng kia đang nửa tỉnh nửa mê, không rõ chuyện gì: "Sao vậy Vương gia?"
"Cút."
Nàng ta thấy Vương gia nổi giận, lập tức ngồi dậy, mặc quần áo xuống giường chạy ra ngoài. Lam Tranh ấm ức, hét ầm lên: "Lưu Hi --- ngươi lăn ra đây cho bản vương."
Lưu Hi hầu ngoài cửa vừa thấy nữ nhân thị tẩm đêm qua chạy ra, lại nghe tiếng Vương gia giận dữ gọi mình, chạy vội ba bước thành hai, quỳ xuống dập đầu: "Vương gia, người gọi nô tài……"
"Vũ Lâu muốn vào, sao ngươi không ngăn lại?"
"Nô tài không dám mà." Hắn ăn ngay nói thật.
Lam Tranh cũng hiều được điều này, nhưng vẫn không kìm được giận: "Ngươi canh ở cửa phủ cho ta, khi nào Vũ Lâu quay lại, thì tiến vào thông báo, nếu không, ngươi canh cửa phủ cả đời đi! Còn ngẩn ra đấy à, đi mau‼!"
"Dạ dạ, vâng."
Lưu Hi hoang mang bối rối, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài. Hắn đứng ngoài cửa phủ ngóng ngóng trông trông, tìm hình bóng Vương phi đến mòn con mắt. Nhưng mệnh của hắn cũng thật không tốt, buổi chiều bắt đầu có mưa nhỏ, đến nửa đêm cũng chưa tạnh.
Mà Vương Phi… cả đêm cũng không về.






Lựa chọn
"Phương Lâm, sao ta lại ở chỗ của ngươi?"
Đầu Vũ Lâu đau như muốn nứt ra, đưa tay lên ôm trán, xoa xoa huyệt thái dương. Nàng nhớ rõ hôm qua về tìm Lam Tranh……
Nàng ôm bình tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn kia ngồi trong xe ngựa vừa khóc vừa mắng Lam Tranh với Phi Lục. Đến Phủ Tấn vương, gặp Độc Cô Diệp Thành, sau đó……
"Là ta đưa cô về đây." Phương Lâm rót một ly trà giải rượu, đưa cho Vũ Lâu đang nằm trên giường: "Coi cô kìa, tửu lượng kém mà còn uống nhiều như thế."
Nàng ngạc nhiên khẽ nhếch miệng, sau đó lại hỏi Phương Lâm: "Không chuẩn đoán nhầm chứ?"
"Cô hạ nhục ta đấy à?"
"Xác nhận lại lần nữa đi, trí giả thiên lự tất hữu nhất thất." (Kẻ mưu trí cũng có lúc sơ sót)
Phương Lâm không có cách nào, nắm lấy cổ tay nàng, chẩn lại lần nữa, xác nhận: "Phải được hơn một tháng rồi."
Nàng có con với Lam Tranh. Nàng đặt tay lên bụng, mờ mịt nhìn Phương Lâm: "Sao ta không có cảm giác gì cả?"
"Mới một tháng thì cảm nhận làm sao được. Chờ đó, ta lấy cho cô quyển sách, về tự nghiên cứu đi."
"Từ từ đã! Không cần đâu." Quyển sách lần trước của hắn đã hại nàng thê thảm như thế rồi, giờ sống chết cũng không dám lấy sách từ chỗ hắn nữa, vạn nhất lại để Lam Tranh thấy được……
"Tùy cô, không lấy thì thôi." Phương Lâm nói tiếp: "Ta nhiều lời một chút, khuyên cô thế này, mới hoài thai, trong vòng hai tháng này không nên sinh hoạt phòng the, nếu không có thể sảy thai đấy. Tuy rằng sau này còn có thể có lại, nhưng sẽ rất hại người. Ta không muốn cô bị như thế."
"…… Cảm ơn ngươi." Nàng còn có thể nói gì được nữa.
"Không cần cảm ơn ta, ai bảo hai nhà ta có giao tình." Phương Lâm đưa ngón trỏ đè lên vết sẹo trên mặt Vũ Lâu: "Thương thế của cô phục hồi cũng không tệ, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy màu da hồng nhạt ở đó khác với da xung quanh. Không có cách nào khác, chỉ có thể chờ thời gian từ từ xóa mờ đi thôi. Qua hai ba năm nữa sẽ nhạt hơn."
"Lâu vậy à."
"Sao lúc cô cắt cô không nghĩ đi." Phương Lâm hừ giọng: "Hơn nữa, ngay cả mặt mình cô còn có thể hủy vì Huệ vương, sao lại còn quậy phá gì nữa vậy, đừng tự gây sức ép cho mình nữa, thành thành thật thật mà nhàn nhã qua ngày đi. Không có chuyện gì thì đừng tự mình tìm lấy, chờ đến sau này, sẽ có lúc cô hoài niệm cuộc sống bình thản đấy."
Nhắc đến Lam Tranh, Vũ Lâu tức tối: "Hắn là cái đồ tinh trùng lên não, ta vắng nhà chưa đến một tháng, hắn đã đi tìm nữ nhân khác rồi." Nói xong, trong lòng nàng chua xót, tức không chịu được.
Phương Lâm cười nhạt: "Thú vị thật, Vương gia tìm nữ nhân thì làm sao nào. Ngay cả mấy tên quan nhỏ ở Thái y viện nhà còn nuôi mấy phòng tiểu thiếp, Huệ vương điện hạ đường đường là một Thân vương con ruột của Hoàng hậu, lúc cô không có ở phủ đi tìm nữ nhân khác, thì cô làm ầm lên, cô cho cô là ai? Hắn phải thủ thân như ngọc vì cô sao?"
Vũ Lâu bị hắn trách, mất mặt không nhịn được: "Phương Lâm, ngươi đứng về phía ai hả?"
"Ta đứng trên lập trường của mình mà khuyên cô."
"…………"
"Được rồi, được rồi, đừng trừng mắt lên nữa. Ta biết mắt cô to rồi. Thành thật mà quay về sống yên bình đi. Ít nhất cô còn có nam nhân chờ cô, tốt hơn ta nhiều."
"………."
Vũ Lâu và Phương Lâm bốn mắt nhìn nhau, đồng thời khẽ thở dài một tiếng.
Nàng dùng đồ