Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.

o khóc đằng sau.
Trở lại khuê phòng, nàng gục ngã vào giường, sau khi để Phi Lục, nàng mê man chìm vào giấc ngủ hỗn loạn. Ngày mùa hè nắng nóng, khiến toàn thân Vũ Lâu đều toát mồ hôi, liền tỉnh dậy gọi Phi Lục chuẩn bị nước tắm.
Cởi y phục bước vào thùng tắm, giội nước ấm lên người, nàng cười với Phi Lục: "Nước vừa đủ ấm."
Phi Lục thấy tiểu thư từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười, nàng lại cười không nổi, vẻ mặt đau khổ nói: "Tiểu thư…… Ngày mai chúng ta quay về đi, gọi cả hai huynh đệ Phương gia đến, để xác nhận lại mọi chuyện."
"Hắn sẽ tưởng ta mua chuộc bọn họ mất." Vũ Lâu khoác tay lên thành thùng tắm, đầu gối vào cánh tay: "…… Ta chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế này. Ta sẽ không bao giờ…… hao phí sức lực vì những chuyện ngu xuẩn của hắn nữa."
"Tiểu thư……" Phi Lục thả hương liệu vào trong nước tắm: "Như vậy cũng không phải biện pháp tốt, người mang thai……"
"Thì sao chứ? Dù sao hắn cũng không nhận đứa trẻ này." Vũ Lâu ngáp một cái, che giấu việc mình trào nước mắt vì khổ sở trong lòng: "Hơn nữa, dù không có chuyện chẩn đoán sai lầm này, thì ta cũng không cho rằng hắn là một phụ thân tốt…… Phụ thân tốt…… Ha ha, hắn thì biết gì nào‼!"
Phi Lục nghĩ đến cảnh tiểu thư bị phế phi, rồi lại một mình chịu sự chỉ trích của mọi người, nuôi dạy đứa nhỏ, trong lòng bỗng rét lạnh, khuyên nhủ: "Tiểu thư, giờ không phải lúc tức giận, chuyện này cũng không đùa được."
"Ta có đùa đâu." Vũ Lâu xoa mắt cười nói: "Dù sao hiện giờ ca ca cũng không sao rồi, chờ qua một thời gian nữa, để cha ta lo liệu, miễn thời gian sung quân cho huynh ấy."
"Tiểu thư, người đừng cười nữa, nhìn người cười, em khóc mất."
"…… Ta đã từng nghĩ sẽ làm bạn với hắn cả đời……" Vũ Lâu mỉm cười nói: "Nhưng ta phát hiện ta vẫn không làm được, ta đặt rất nhiều tâm tư nơi hắn, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Ta toàn tâm toàn ý đối xử tốt với hắn, nhưng chỉ cần người ngoài nói một vài câu hắn sẽ bị đầu độc ngay. Lần này cũng thế, chỉ cần mua chuộc hai tên y quan nho nhỏ, đã có thể khiến mối quan hệ của hai chúng ta bị hủy hoại trong chốc lát."
"Tiểu thư, người cho rằng hai tên y quan đó bị người ta mua chuộc ư?"
"Nhất định là có âm mưu, nếu không thì sao lại chẩn sai thời gian được!" Vũ Lâu nói: "Nói chung, không gặp vài ngày ta cũng thoải mái, mà hắn cũng đâu chia sẻ được gì với ta. Âm mưu cũng được, dương mưu cũng được, mệt mỏi lắm rồi……" Lần trước nàng vì hắn mà hủy dung, cũng không thấy hắn có phản ứng gì là vui mừng hạnh phúc, còn nói mặt nàng khó coi. Lần này nàng bị oan, hắn lại không tin nàng. Trái tim băng giá, chán chẳng muốn tranh cãi nữa, dù bỏ qua chuyện này, thì về sau còn có thể phát sinh những chuyện gì nữa.
Nàng trả giá bao nhiêu cũng không đổi được chút tâm tư của hắn dành cho nàng.






Một bước sai, nhiều bước sai
Ánh mắt nàng chua xót, giọng nghẹn lại: "Phi Lục, thêm nước đi, hơi nguội rồi."
Phi Lục đáp lời, nhanh chóng thêm nước vào thùng tắm. Bọt nước bắn vào mắt Vũ Lâu, nàng kêu lên một tiếng rồi đưa tay lên dụi: "Thật là, nước bắn vào mắt rồi."
"Tiểu thư, người đừng sợ, để em nhìn xem nào."
Phi Lục kéo tay Vũ Lâu ra, thấy mắt nàng ngập nước, vội đưa tay áo lên lau cho nàng, nức nở nói: "Tiểu thư, người đừng khóc mà, lát nữa người nói chuyện với lão gia và phu nhân, ngày mai chúng ta lại về Vương phủ giải thích……"
Phi Lục khẽ lắc đầu.
Vũ Lâu lại nằm xuống giường. Từ hôm đó, bệnh ngủ của nàng ngày càng rõ ràng hơn, cũng không bàn bạc cũng cha mẹ, chỉ muốn ngủ, sáng dậy ăn qua loa vài thứ, rồi lại nằm trên giường cả ngày, ai tới gọi cũng không dậy.
Đến trưa ngày thứ năm, Tần Khải Canh không chịu nổi, xông vào vén màn lên, xốc chăn, kéo tay nàng bắt nàng rời giường: "Con xem con còn ra cái thể thống gì nữa không. Không phải con nói muốn sinh đứa bé ra nuôi hay sao, như thế này thì con nuôi ai?"
Vũ Lâu mệt mỏi chép miệng, đẩy cha ra, lại nằm sấp xuống giường: "Con mệt quá, để con nghỉ ngơi một chút."
"Con muốn quyết định thế nào cha cũng theo ý con, nên con đừng chịu đựng nữa. Huệ vương có đáng để con thế này không!"
"Ha ha, đúng thế! Một tên ngốc mà." Nàng nói: "Nhờ phúc của cha đó."
Tần Khải Canh vô cùng áy náy: "Nhân cơ hội này, con rời khỏi Huệ vương cũng không phải là chuyện không tốt."
"À." Nàng chui sâu vào trong chăn, dù thời tiết rất nóng.
"Vũ Lâu!" Tần Khải Canh túm chăn, lớn tiếng nói: "Hôm qua Huệ vương đón Thẩm Băng Sơ về phủ rồi, con còn thế này làm gì!"
Vũ Lâu ngẩn ra, đột nhiên ngồi dậy, nhìn thẳng cha hỏi: "Hắn đón Thẩm Băng Sơ về phủ? Thật không?"
Tần Khải Canh gật đầu: "Vốn cha không định nói cho con biết, sợ con không chịu nổi."
"Có gì mà con không chịu nổi chứ." Nàng cười cười, lại ngáp một cái giấu nước mắt: "Con đã nói từ trước là họ xứng đôi mà, ha ha."
"Con mau rửa mặt chải đầu đi, cha đưa con về Hoa Đình dưỡng thai."
Vũ Lâu đột nhiên cảm thấy một cơn đau từ bụng dưới truyền lên, đau đến mức nàng lạnh người. Nàng cố nén đau, hỏi cha: "Thánh chỉ ph


Snack's 1967