Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
dẫn đường.
Đoàn người đi nhanh đến phòng chứa đồ, Phương Lâm nhặt lên một miếng vải gấm, nhìn xuống thùng tắm, cúi người ngửi ngửi, rồi nói với Vũ Lâu: "Kẻ đầu sỏ đây rồi."
Chân thị chen vào: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Các ngươi đang tìm gì thế?"
Vũ Lâu ngơ ngác hỏi: "Đầu sỏ?"
Phương Lâm nói: "Thùng tắm này được làm từ củi đã tẩm qua xạ hương. Mỗi khi tắm, đổ nước nóng vào, thì xạ hương ngấm trong củi sẽ tỏa hương, mà mùi xạ hương lại bị mùi của hương liệu giấu đi, nên ngươi không phát hiện ra."
Vũ Lâu chỉ cảm thấy đầu óc như mê muội đi, không biết nên làm thế nào, lại bật cười nói: "Nói vậy, là ta đã ngâm trong nước có thuốc sảy thai suốt năm ngày vừa rồi?" Thảo nào nàng không có cảm giác gì, đúng là nước ấm nấu ếch (*), độc tính gây sảy thai của xạ hương từ từ ngấm vào cơ thể nàng, giết chết con của nàng.
(*) Nước ấm nấu ếch: giống câu mưa dầm thấm đất của mình ấy. Câu nước ấm nấu ếch này là dựa theo thí nghiệm sinh học, đặt một con ếch vào một cốc nước sôi, thì ếch nhảy ra ngay lập tức, nhưng cho vào một cốc nước ấm, rồi từ từ đun lên, ếch ta bơi tung tăng, đến khi nước nóng quá không chịu được thì cũng không còn khả năng phản kháng nữa… (nguồn zhidao.baidu.com)
Chân thị lắp bắp: "Thùng tắm này…… là tháng trước sau khi Vũ Lâu rời đi, ta cho thợ mộc làm. Lão gia, lão gia, thợ mộc kia đâu?"
Tần Khải Canh ngẩn ngơ lắc đầu: "Không biết đi đâu rồi." Việc đóng, chế các đồ thường dùng trong phủ đều tùy tiện thuê thợ ở bên ngoài về làm, khi xong việc thì thợ cũng rời phủ đi kiếm việc nơi khác.
Phương Lâm sờ thùng tắm nói: "Cho dù có tra ra được là thợ nào làm, cũng vô ích thôi. Vấn đề không phải ở thợ, mà là ở gỗ. Về phần gỗ này từ đâu ra, thì ai có thể tra? Người ta đã nghĩ ra cách này để hại Vũ Lâu, thì việc giải quyết gọn ghẽ hậu quả cũng phải lo đến rồi."
"Phương đại phu……" Vũ Lâu nức nở: "Ngươi nghĩ là ai muốn hại ta?"
Phương Lâm lắc đầu: "Ta cũng không biết, theo tính cách của cô, thì chắc hẳn cũng gây thù chuốc oán với không ít người. Nhưng mà, người muốn dùng kế liên hoàn hại cô, thì cũng không phải hạng người đơn giản. Ít nhất là hắn biết cô đã từng ghé Phủ Tấn vương, lại biết cô có thai. Như vậy mới có thể dùng dược làm rối loạn hỉ mạch của cô, khiến cô bị nghi oan. Còn biết chắc sau khi bị oan cô sẽ tức giận bỏ Vương phủ về nhà, cho nên chuẩn bị thùng tắm tẩm xạ hương từ trước khiến cô sẩy thai."
Vũ Lâu cắn môi oán hận nhìn Phi Lục, chuyện nàng mang thai chỉ có Phi Lục và Phương Lâm biết. Phương Lâm thì không có nghi ngờ gì, như vậy chỉ còn lại Phi Lục. Ánh mắt mọi người đều dồn về phía Phi Lục, khiến nàng sợ hãi quỳ sụp xuống đất khóc ròng: "Tiểu thư, người phải tin em, thật sự em không làm chuyện gì hại người, hu hu, từ bảy tuổi em đã đi theo tiểu thư, làm sao em dám làm chuyện thế này chứ……"
Vũ Lâu nén nước mắt, cố gắng giữ vững lý trí: "…… Ta cũng không tin em sẽ hại ta, nhưng em nói cho ta biết, chuyện ta có thai em có nói với ai hay không?"
"Em……" Phi Lục ngập ngừng.
"Nói!"
"Em nói với….. Lưu công công…… Lưu Hi." Phi Lục nói: "Khi tiểu thư hồi phủ thấy Vương gia cùng với nữ nhân khác, lúc người giận dữ bỏ đi, em tức quá, có nói với Lưu công công, Vương phi đã mang cốt nhục của Vương gia, mà còn phải chịu nhục nhã thế này…… Nhưng mà, Lưu hi cam đoan sẽ không nói cho Vương gia."
Mọi người ngạc nhiên. Lời nói của một tên nô tài như Lưu Hi thì làm sao mà tin được, có chuyện tốt có thể lĩnh thưởng lớn thì nhất định sẽ báo cho chủ nhân. Ngay cả Vũ Lâu cũng không thể tin được, nghe Phi Lục kể xong, thì thào nói: "Chẳng lẽ Lam Tranh đã biết từ trước rồi? Tại sao còn nghi ngờ ta?"
Lúc này Tần Khải Canh mới nói: "…… Chỉ có một lý do. Đó là tất cả mọi việc đều do Huệ vương làm."
Vũ Lâu vẫn còn đang ngỡ ngàng với thông tin kinh người vừa rồi, nên dường như nghe gì cũng không còn thấy kinh ngạc nữa, nàng ngơ ngác hỏi: "Cha, cha nói gì thế? Lam Tranh làm ư?"
Tần Khải Canh túm lấy Vũ Lâu, môi run lên: "Nếu Huệ vương đã tỉnh lại từ lâu, thì hắn có thể làm tất cả để trả thù Tần gia chúng ta, trước là để con chịu oan, sau lại làm con mất đi đứa bé. Nếu không phải hắn, con nghĩ ai còn có thể biết được mọi việc, mà nghĩ ra kế hoạch kín kẽ như vậy để hại con?"
"Lam Tranh ư?"
Hắn làm hại nàng sao?
Bắt nội gián
"Không đâu……" Nàng không muốn tin người ngủ cùng giường với mình, lại là người mỗi ngày đều nghĩ đến việc hại nàng.
"Đứa ngốc này, con cẩn thận nghĩ lại xem, rốt cuộc là Huệ vương có gì khả nghi không?"
Trong đầu Vũ Lâu nhanh chóng nghĩ lại những chuyện đã qua. Hắn xâm chiếm, sỉ nhục nàng, mỗi một hành động đối với nàng đều tràn ngập sự đùa giỡn: "Thật là Lam Tranh sao?" Nàng phát hiện ra mình gọi hắn quá thân mật, lại sửa lại: "Thật sự là Huệ vương làm?"
"Đầu tiên là hắn hại Thái tử, sau lại động thủ với Tần gia ta." Tần Khải Canh nói: "Con nghĩ lại mà xem, chuyện rõ ràng như thế có gì vô lý không?"
Sau cơn mưa, trời lại hửng sáng, khí trời mát lạnh. Mộ