Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2656 lượt.

yền nghi ngờ hắn cũng không có. Trong lòng Lam Tranh cực kỳ phiền muộn: "Đi mời Phương Bàng ở Thái y viện đến chẩn lại! Phương Bàng thì ngươi tin được chứ, nếu vẫn là…… xem ngươi còn nói được gì!"
Môi Vũ Lâu như bị cắn đứt ra vậy, ngồi lại trên ghế, nhắm mắt, đỡ trán dưỡng thần. Lần trước sau khi từ Phủ Tấn vương quay về, hắn cũng không tin nàng, nói nàng cấu kết với Tấn vương. Dường như những gì nàng làm cho hắn, hắn đều không để trong lòng. Nàng cùng hắn, ngoại trừ quan hệ xác thịt, quả thật cũng không có gì khác. Hiện tại, tiết hạnh của nàng bị phủ nhận, giữa bọn họ coi như chẳng còn gì cả.
Đúng vậy, khi nàng ở đây, hắn có thể cùng Thẩm Băng Sơ cấu kết, âu yếm, khi nàng không có ở đây, hắn lại xoay người tìm nữ nhân khác.
Nàng cố gắng làm một thê tử tốt, nhưng hắn càng ngày càng cách tiêu chuẩn của một trượng phu tốt càng xa.
Mệt mỏi quá…….
Thật sự mệt mỏi quá……
"Bẩm Vương gia, Phương ngự y của Thái y viện tới rồi."
"Để hắn vào đi."
Vũ Lâu nghe tiếng bước chân, ngẩng lên thấy Phương Bàng đeo hòm thuốc đang đi tới. Nàng nhớ rõ Phương Bàng đã từng chế nhạo nàng tham quyền tham thế, vì danh phận Vương phi mà chịu gả cho Huệ vương. Nàng tham quyền tham thế? Trước mắt đây, nàng có được cái gì? Ngay cả một chút lòng tin nàng cũng không có được.
Thậm chí ngay cả trinh tiết của nàng cũng phải cần ba đại phu xác nhận mới được?
Buồn cười thật……
"Nương nương, xin để tiểu y bắt mạch." Phương Bàng cúi đầu, tất cung tất kính nói Vũ Lâu đưa tay ra.
Nàng nhìn Lam Tranh, Lam Tranh bĩu môi với nàng, tức giận nói: "Nhanh lên, còn thất thần gì nữa! Cho ngươi cơ hội cuối cùng đấy!"






Cút
Câu nói "cơ hội cuối cùng" ấy cứ vang vọng bên tai nàng. Đúng vậy, đây là cơ hội cuối cùng của nàng, ván quyết định sinh tử. Nếu Phương Bàng cũng nói nàng mang thai một tháng thì sao? Chẳng lẽ nàng phải ôm chân hắn khóc rống lên, kêu oan uổng quá hay sao.
"Ta không chẩn!" Vũ Lâu đứng lên nói với Lam Tranh: "Ta không chẩn, ngươi có tin hay không, trinh tiết của ta không phải là thứ để người khác kiểm tra đi kiểm tra lại như thế."
"Ngươi sợ sao?" Lam Tranh nói, lửa giận trong lòng như bừng lên.
Vị máu tanh từ vết cắn trên môi mằn mặn chảy vào miệng nàng, Vũ Lâu cười lạnh: "Tùy ngươi nghĩ thế nào thì nghĩ." Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
Chân thị khóc nức nở: "Đứa nhỏ này, con còn giở cái tính thối gì ra nữa thế, sao không để Phương Bàng bắt mạch cho con, chờ hắn nói kết quả chính xác, không phải là tiêu tan nghi ngờ lúc trước, có thể vui vẻ với Vương gia rồi không. Con để cho mọi người không minh bạch như thế mà chạy về đây, chính là xác thực tội danh của mình rồi còn gì."
Tần Khải Canh thở dài một hơi, xoa dịu: "Vũ Lâu, từ nhỏ không phải là tính cách vẫn như thế sao, không chịu được một chút oan uổng nào. Nhưng mà, chuyện phiền phức thế này, con lại chạy về đây, sau này phải làm sao. Cái gì cũng có thể giải quyết được, con có thai, cũng không thể sinh nở ở nhà mẹ đẻ được."
"Cái gì mà sinh ở nhà mẹ đẻ? Chẳng lẽ mấy tháng nữa Vương gia cũng không đón nó về hay sao?" Chân thị hỏi.
"Vâng." Vũ Lâu thản nhiên nói: "Vương gia nói không bao giờ muốn gặp con nữa…… Không chừng ngày mai sẽ cho người đưa hưu thư đến, hy vọng lần này sẽ không viết sai chữ. Ha ha…"
"Con còn cười được à?!?" Chân thị hoảng hốt: "Con còn cười được nữa, con có biết chuyện này là chuyện lớn không? Con sẽ bị phế phi, bị bỏ rơi, còn cười nữa!"
Tần Vũ Lâu thấy mẹ lại chuẩn bị khóc, tiếp tục cười nói: "Đúng là con bị bỏ, cũng không sao, nhưng cái cần lo, là lý do bỏ vợ ấy, chà…… Chắc là phạm tội dâm tà, ôi chà chà, làm hổ thẹn Tần gia rồi."
"Con biết, mà con còn làm vậy à!" Chân thị tức giận đến hoa mắt chóng mặt: "Con…… Con, rốt cuộc là con nghĩ thế nào?"
Vũ Lâu cười: "Ha ha, con mệt mỏi lắm rồi, không muốn ở cùng hắn nữa, là như vậy đấy. Cho dù lấy lý do khiến người ta không chấp nhận được như thế, theo góc độ nào đó, thì cũng vẫn là sự giải thoát. Có phải không cha?"
Tần Khải Canh không biết nên trả lời thế nào, chỉ tránh ánh mắt của Vũ Lâu.
"Con……" Chân thị càng khóc to hơn: "Cha con hai người còn bình tĩnh thế à, ta hỏi con, đứa bé kia thì làm sao?"
"Sinh ra."
"Sinh ra?" Chân thị ném khăn lau nước mắt vào người Vũ Lâu: "Huệ vương không thừa nhận đứa bé này, sao con phải sinh nó ra."
"Đây là cốt nhục của con, sao lại không sinh?" Vũ Lâu đã hạ quyết tâm: "Nếu cha mẹ ngại con làm xấu mặt, thì con sẽ rời khỏi kinh thành."
Chân thị trố mắt nhìn con gái chằm chằm, ngây người một lúc, đột nhiên đứng dậy nhìn xung quanh: "Đồ con gái chẳng ra gì, ta giữ ngươi lại làm cái gì! Để ta chém chết ngươi đi! Tạ tội với tổ tông! Kiếm ta đâu? Kiếm của ta đâu?"
Tần Khải Canh vội ngăn thê tử đang bừng bừng lửa giận lại, nói với Vũ Lâu: "Con mau về phòng đi."
Vũ Lâu chậm rãi nói với mẹ một câu: "Mẫu thân đại nhân bớt giận, giận dữ không giải quyết được vấn đề gì cả." Sau đó thản nhiên, bình tĩnh quay đi, mặc kệ Chân thị gà