Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2626 lượt.
ông chịu tin ta! Dùng loại mưu kế âm hiểm đê tiện như ngâm gỗ thùng tắm đó, chỉ có thể là thủ đoạn của tên Thái tử kia. Chỉ có điều……" Lam Tranh cười lạnh: "Một mạng đền một mạng, ta sẽ tiễn tên ma ốm kia về Tây Thiên cực lạc!"
"Ngươi…… định làm gì."
Lam Tranh lấy tay vuốt nhẹ môi nàng: "Nếu không có gì thay đổi, hắn sẽ không thể ngắm được trận tuyết đầu mùa năm nay đâu."
Nếu thật sự không phải Lam Tranh làm, mà tất cả đều là âm mưu của tên Thái tử âm hiểm kia. Vũ Lâu đương nhiên hận chỉ mong hắn chết sớm thôi. Bỗng nhiên nàng nghĩ đến việc Thái tử đã hại Lam Tranh, nhưng vẫn không biết hắn hại thế nào: "Lam Tranh…… Thái tử đã làm gì với ngươi?"
Hắn ngẩn ra, nắm lấy hai vai nàng, hung dữ nói: "Còn hỏi nữa, ta sẽ giết nàng!" Dứt lời, hắn phẩy tay áo bỏ đi.
Lam Tranh biết Thái tử có thể đã biết hắn giả ngốc, nên mỗi ngày đi học, khi hai người tiếp xúc, trong đầu đều suy nghĩ xem nên làm cách nào lấy được mạng hắn ta. Tĩnh Thần không đoán được chính xác thời điểm Lam Tranh hồi phục, nhưng có thể khẳng định, nếu Lam Tranh đã hồi tỉnh, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý trả thù. Hắn ta đã hại người khác, nhưng cũng sợ bị đối phương trả thù. Nhưng hắn ta cũng không thấy Lam Tranh có hành động gì công kích hắn, theo cơ sở ngầm báo về, ngày nào Lam Tranh cũng đọc sách, sau đó về Cung Sùng Lan bám Vương phi cũ của mình.
Thái tử đảo mắt một chút lại có ý tưởng khác, hắn quay sang cười với Lam Tranh, Lam Tranh nhìn thấy, dừng việc vẽ rùa trên giấy lại, cũng cười với Thái tử.
Sớm muộn gì ta cũng lấy mạng ngươi!
Hai người đều thầm nghĩ trong đầu.
Thuần phục
Đến gần Trung thu, trăng tròn như chậu bạc, ánh trăng đêm chiếu xuống mặt đất, khiến cả một khoảng không nhìn như một hồ nước biếc, trong suốt, dập dờn.
Thứ không tương xứng nhất với vầng trăng tròn tượng trưng cho cảnh đoàn viên này, đó là bầu không khí cứng ngắc của Lam Tranh và Vũ Lâu.
Từ sau khi Vũ Lâu và Lam Tranh ngả bài với nhau, nàng luôn dùng giọng điệu lạnh nhạt nói chuyện với hắn, không có đến một nửa nụ cười nào.
Tối hôm đó, khí trời vẫn khô nóng như mọi khi, Vũ Lâu ôm chặt "trúc phu nhân" nằm ngủ trên giường, Lam Tranh vừa mới đưa tay định ôm nàng, nàng đã lăn một vòng sang bên cạnh trốn tránh. Lam Tranh mạnh mẽ kéo nàng ôm lại, xoay người để nàng đối mặt với hắn: "Quỳ thủy chắc phải hết rồi chứ."
"Lúc trước khi làm chuyện này, cô đâu có nhìn ta, giờ cô nhìn cái gì!"
Hắn ngỗ ngược che mắt nàng, hạ thân lại chạm vào một khoảng ẩm ướt. Một ngọn lửa vô danh như bùng cháy trong hắn, không cần quan tâm đến dạo đầu hay gì nữa, trực tiếp đi thẳng vào trong mật động mềm mại ướt át kia. Nàng bật ra một tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt, không giãy dụa nữa. Ý loạn tình mê, nàng dần dần đáp lại nụ hôn của hắn. Lam Tranh thấy nàng như vậy, tự có một loại cảm giác chinh phục được nàng, hơi thở dồn dập, phun hơi nóng vào tai nàng: "Không phải là nàng muốn chống cự à, nghị lực của nàng chỉ đến thế thôi?"
Vốn đã đang muốn đình chiến, lại bị hắn khiêu khích, nàng ngẩng đầu lên, thở hổn hển, trợn mắt nhìn chằm chằm hắn.
"Để ta xem nàng còn cứng đầu đến bao giờ!" Đã không còn sự ân ái ngày xưa nữa, giờ chỉ đơn thuần là phát tiết cơn giận lên nàng mà thôi.
Trong trí nhớ của nàng, bất luận thế nào Lam Tranh cũng quấn quít lấy nàng cầu hoan khiến người ta chán ghét, nhưng chưa từng làm nhục nàng một cách lạnh lùng, thô bạo đến thế này. Cảm giác xa lạ khiến cho nàng vùi sâu vào trong sự sợ hãi đến tột cùng. Nhưng thân thể lại dần có cảm giác đối với động tác của hắn. Thể xác và tinh thần đối chọi nhau gay gắt khiến nàng cắn môi, khổ sở chống đỡ, chỉ mong hắn sớm chấm dứt. Lam Tranh nhận ra sự khác thường của nàng, khàn giọng cười: "…… Cô nàng dám trêu chọc ta biến đâu mất rồi? Giờ lại giả bộ nữ nhân trong sáng à?"
Đáp lại hắn là tiếng khóc thổn thức của nàng, dù nàng đã che mắt mình đi, nhưng bả vai khẽ run lên vẫn không giấu được sự đau thương của nàng.
Có lẽ mặt mũi bây giờ đã nhòe nước mắt rồi.
Nhưng nếu dừng lại, tức là hắn thua. Trước giờ nàng vẫn là người khó chinh phục, vì thế, Lam Tranh mặc kệ tiếng khóc của nàng, tiếp tục giữ chặt Vũ Lâu, đến khi thỏa mãn mới nằm gục xuống ngực nàng, thở dốc nói: "…… khóc đi, khóc đi, ta xem nàng có khóc được cả đời không!"
Vũ Lâu vẫn nức nở xoay người đi, Lam Tranh tức giận, lại nắm vai nàng xoay lại phía mình: "Nàng có tư cách gì mà khóc?! Cũng đâu phải là xử nữ chưa thành thân!"
Vũ Lâu nâng đôi mắt mờ sương, mơ màng nhìn hắn: "…… Hu hu…… Ta chán ghét ngươi……" Dáng vẻ như hoa lê dưới mưa của nàng lại khiến Lam Tranh khô nóng trong lòng, cũng chẳng thèm nghe xem nàng nói gì nữa, cúi xuống hôn mạnh xuống môi nàng, thân thiết một hồi mới ôm chặt lấy nàng, mặt đối mặt cùng nhau ngủ.
Vũ Lâu khóc đến đầu óc u mê cả đi, hôm sau cũng không tự tỉnh lại như mọi ngày, mà là bị Lam Tranh gọi dậy.
"Mau dậy đi, mẫu hậu truyền chúng ta đến Cung Cảnh Hoa."
Vũ Lâu vội vàng ngồi dậy, hoảng sợ nói: "Đi đến đó là