Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2622 lượt.

m gì?"
"Sao ta biết được!" Lam Tranh nhìn hai mắt nàng sưng như quả hạch đào: "Nàng xem nàng kìa, muốn hù chết mẫu hậu hay sao?"
Nàng cũng cảm thấy mắt mình khô rát, đau nhức: "Ngươi nghĩ ta muốn đi dọa bà hay sao?"
Công hắn tối qua cứng rắn với nàng đúng là đổ sông đổ biển rồi, Lam Tranh nói: "Nhẹ không ưa lại ưa nặng, tối qua chịu khổ chưa đủ đúng không?"
Vũ Lâu không lên tiếng nữa. Lam Tranh được một tấc lại muốn tiến lên một thước, ôm lấy cổ nàng, cười xấu xa: "Thế mới phải chứ, ngoan ngoãn một chút, sẽ tốt cho nàng hơn."
"Đi theo ngươi, ta còn có thể gặp chuyện gì tốt cơ chứ." Dứt lời, liền giãy ra khỏi ngực hắn, mặc y phục xuống giường. Mặc dù Lam Tranh cũng bận tâm đến thời gian, nhưng lại không nhịn được mà túm lấy nàng ấn xuống giường: "Đi theo ta không tốt hả? Vậy giờ để ta giúp nàng mở mang đầu óc."
Vũ Lâu làm sao chịu nghe, đang lúc giằng co thì thái giám ngoài điện báo lại: "Tổng quản Cung Cảnh Hoa đến giục Vương gia dời bước……"
"Biết rồi, bảo hắn đợi một chút!"
Lam Tranh tức giận từ bỏ: "Tần Vũ Lâu, nàng có gan thì chờ đấy, ta nhất định với cho nàng hiểu bằng được, rốt cuộc ta đối xử với nàng có tốt hay không."
Vũ Lâu cũng không đáp lại hắn, chỉ gọi thị nữ bưng nước rửa mặt vào, thay đổi xiêm y trang trọng. Lam Tranh chuẩn bị xong xuôi, Vũ Lâu vẫn đang ngồi thoa phấn bên bàn trang điểm.
"Nàng cũng đâu phải là Vương Phi, ai thèm nhìn chứ!" Vì nàng không thuận theo hắn, nên làm gì hắn cũng thấy chướng mắt. Mạnh mẽ kéo nàng lên.
"Ta không phải vì mình, trang điểm khéo léo cũng là sự tôn kính đối với Hoàng hậu."
"Không cần tôn kính, đi mau." Hắn giật lấy son, bột nước, cứng rắn kéo người ra khỏi Cung Sùng Lan.






Cùng chống lại kẻ thù
Chờ thái giám thông báo xong, Lam Tranh cùng Vũ Lâu được truyền vào. Vũ Lâu không có cảm tình với Cung Cảnh Hoa, lần trước đã suýt bị vu oan cho tội mang hình nhân vào trong cung, lần này không biết sẽ là chuyện gì. Nàng bái lạy Hoàng hậu theo lễ nghi, chờ người cao cao tại thượng kia mở miệng.
"Tần thị ở lại Cung Sùng Lan đã mấy ngày rồi, sao không thấy đến thỉnh an Bản cung?"
Ý gì đây? Vừa bắt đầu đã xoi mói à?
"……" Nên trả lời như thế nào? Nàng không nghĩ ra đáp án nào cho thỏa đáng.
"Tần thị, ý của ngươi thế nào?"
Nếu Vũ Lâu không đồng ý, tức là đã phạm vào thất xuất chi điều, tội ghen tị. Vì thế nàng đành phải đáp qua loa: "Hiện giờ Tần thị thân mang tội nghiệt, nhờ Huệ vương niệm tình xưa mà được tạm lưu lại trong Cung Sùng Lan, đây đã là sự may mắn của Tần thị rồi. Làm sao dám bàn bạc chuyện hôn sự của điện hạ."
So với Hoàng hậu, Lam Tranh càng để ý thái độ nàng hơn, thấy nàng không chịu tỏ thái độ gì, liền túm lấy tay áo nàng, vẻ mặt tội nghiệp nói: "Vũ Lâu…… ngươi đồng ý để ta cưới Vương phi khác hay sao?"
Vũ Lâu hận Lam Tranh đã không giúp nàng giải vây lại còn đẩy nàng vào thế lưỡng nan. Nàng chuyển mắt từ Lam Tranh sang Hoàng hậu, cúi đầu nói: "Ý nguyện của Tần thị chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng nói đến, Hoàng hậu nương nương là người đứng đầu lục cung, là Quốc mẫu, hôn sự của Huệ vương điện hạ tất nhiên phải hoàn toàn do người làm chủ rồi."
Ta không tỏ thái độ đấy, cho mẹ con hai người tức chết đi.
Nghe lời nói của Tần Vũ Lâu thì như ủy quyền, nhưng thực chất thái độ lại là không hợp tác, chuyện này ở hậu cung Hoàng hậu đã thấy quá nhiều rồi, cũng lười phải giở chiêu bài gì ra, trực tiếp gầm lên: "Bản cung đang hỏi ý của ngươi."
Lam Tranh cũng phụ họa: "Đúng thế, đúng thế, ngươi mau nói đi, ngươi có đồng ý để ta lập phi hay không, tất cả ta đều nghe lời ngươi."
Đã đâm lao thì đành phải theo lao, hôm nay Vũ Lâu không nói rõ ràng, sợ là không xong rồi.
"Không biết vị Vương phi mà Hoàng hậu định chọn cho Huệ vương điện hạ là con gái nhà ai?"
Hoàng hậu thấy Vũ Lâu dung nhan tiều tụy, tuy cũng đoan trang nhưng không quá xinh đẹp, cố tình muốn Lam Tranh so sánh hai người Vương phi, liền vỗ tay nói: "Ngưng nhi, ra đi." Vừa dứt lời, từ sau bình phong, một vị giai nhân xinh đẹp, tuổi xấp xỉ Vũ Lâu, dung mạo uyển chuyển đi ra.
Lam Tranh vừa nhìn thấy nàng, trong lòng thầm mắng, đây không phải là đường muội của Thái tử phi, Tạ Ngưng Nhi đấy sao, chắc chắn là tên ma ốm kia kích động Hoàng hậu, muốn lập phi cho hắn đây mà.
Không dày son phấn, nhưng vì thân phận không thể ăn mặc quá hoa lệ, khiến Vũ Lâu đứng cạnh nàng ta, lại trở nên thật ảm đạm. Hoàng hậu cũng không khỏi có chút đắc ý, nói với Lam Tranh: "Tranh nhi, con còn nhớ Ngưng Nhi không? Nhưng mà con gái mười tám, thay đổi nhiều, cũng chưa chắc con đã nhớ rõ."
Lam Tranh trầm tư, thực ra là đang lén nhìn Vũ Lâu, chỉ thấy ánh mắt nàng u ám nhìn Tạ Ngưng Nhi.
Vũ Lâu chậm rãi mở miệng: "Tần thị tự biết xấu hổ……" lại quay sang Lam Tranh nói tiếp: "Nàng ta tốt hơn ta rất nhiều, điện hạ hãy cưới nàng ta làm Vương phi đi……"
Lam Tranh hối hận vì đã đùa quá trớn, lại bức Vũ Lâu nói ra những lời hắn không hề muốn nghe: "…… Vũ Lâu, nàng……"
Vũ Lâu cúi


XtGem Forum catalog