Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
c nghỉ ngơi nhìn hai người trước mắt đi qua, trong ánh mắt như là sắp trào lửa giận, hắn nắm chặt nắm tay, dường như nghe được tiếng khớp xương chuyển động răng rắc, Thiệu Duật Thần lại không có việc gì, Uông Ninh Hi đột ngột xuất hiện ở Thiệu thị, Thiệu Duật Thần thật sẽ dẫn Uông Ninh Hi giới thiệu cho mọi người sao, dùng loại thân phận gì, trợ thủ? Hay là người phụ nữ!
Nghĩ đến đây, trái tim hắn không thể chịu đựng mà quặn đau, không biết có lẽ vì vết thương vẫn không cam lòng, tóm lại bây giờ hắn muốn kéo người phụ nữ này xuống, sau đó bóp chiếc cổ xinh đẹp của cô, để cho cô mở to mắt mà nhìn, Tưởng Thiếu Dương hắn vẫn còn chưa chết, Tưởng Thiếu Dương đã trở lại.
Ninh Hi cứ như vậy đi sát người đàn ông bên cạnh, nhưng cô tình cờ liếc mắt về phía bên kia, đối với ánh mắt như là khát máu của Đoàn Dịch Lâm, loại cảm giác giống như là quen thuộc rất mãnh liệt khiến Uông Ninh Hi rùng mình toàn thân một cái.
Cô cố gắng trấn an cảm xúc của mình, nhưng vẫn không thể khống chế khuôn mặt mình chuyển đỏ nóng lên từng đợt. Mục Uyển Thanh ngẩng đầu nhìn Thiệu Duật Văn trên vị trí chủ tịch, cô ta chậm rãi mở miệng, “Đây cũng không phải là chuyện gì lớn, việc của chủ tịch rất nhiều, trước khi chủ tịch bị hại, còn có sự kiện tập kích ở tang lễ, chuyện này không cần anh ấy đích thân xử lý.”
“Bang hội là chuyện bang hội, đây là công ty, chuyện công ty cậu ấy không muốn quản như vậy cũng đừng làm chủ tịch này.” Trong cổ đông có rất nhiều người không ở trong bang hội, chỉ là cổ đông của công ty, lập trường của bọn họ khiến Thiệu Duật Văn càng khó mà ứng phó.
Mục Uyển Thanh cũng nói không ra lời, trong lúc nhất thời cục diện trở nên bế tắc, không biết là ai liều lĩnh nói ra một câu long trời lở đất muốn bầu lại quyền kinh doanh. Đôi mắt của Thiệu Duật Văn lập tức mở to, trong tay nắm chặt cây viết mà không biết xoay sở thế nào, cô có chút hối hận, những lão già này khó đối phó hơn so với tưởng tượng của cô.
“Ai muốn bầu lại quyền kinh doanh?” Cửa chính của phòng họp bị đẩy ra, tất cả ánh mắt đều chú ý đến cánh cửa. Thiệu Duật Thần đút một tay vào trong túi quần, toàn thân là bộ âu phục màu đen, bên trong phối hợp một chiếc áo sơ mi, nhìn qua thật sự rất hoà nhã.
Trên mặt anh lộ ra nụ cười thản nhiên, thanh âm lại mang theo sự lạnh giá như băng, “Thấy rõ bản thân có bao nhiêu cổ phần trong công ty sao, muốn bầu lại quyền kinh doanh nên suy nghĩ phân lượng của chính mình, lời này không thể tuỳ tiện nói ra.” Anh đi tới đứng phía sau Thiệu Duật Văn, “Thiệu tổng, chị quay về vị trí của mình đi!”
Thiệu Duật Văn thở phào nhẹ nhõm, nhưng một dây cung khác lại căng thẳng, em trai của cô, cô hiểu rõ nhất, chắc chắn khi trở về sẽ nổi giận với cô đây, nhưng cô càng sợ hãi anh có thể truy cứu chuyện cô làm giả giấy uỷ quyền hay không, thế thì vị trí này của cô cũng ngồi không vững vàng.
Thiệu Duật Thần ngồi xuống vị trí chủ tịch, nhẹ nhàng cởi nút áo vest, anh cầm chương trình hội nghị trên tay rồi đọc, giọng nói thờ ơ: “Tôi thu hồi giấy uỷ quyền của Thiệu tổng, hội nghị bây giờ là do tôi chủ trì. Mọi người nói một chút đi, đề nghị thiết lập cơ quan quản lý ở Đông Nam Á và Nam Á là do ai nêu ra, tôi muốn nghe ý kiến và xem kế hoạch chu đáo hoàn chỉnh, ai có thể cho tôi một phần.” Anh ngẩng đầu nhìn lướt qua cả hội trường.
Thư ký đi tới rút ra một tài liệu trong chồng văn kiện đặt trên cùng, Thiệu Duật Thần cầm trong tay xem một chút, “Hừ! Tôi thấy giám đốc kế hoạch của chúng ta có phải nên trở về nhà hay không, cầm thứ tệ hại này đến hội đồng quản trị để lừa người khác à? Không có dự thảo, không có sách lược kinh doanh, không có điều tra thị trường, không có phương án mở rộng, đây là Thiệu thị không phải hội Thanh Sơn, là kinh doanh chứ không phải chém người, kết quả của nảy lòng tham nhất thời chính là lỗ vốn.” Anh nói ý mình xong thì khép tài liệu lại, rồi quay đầu nhìn Thiệu Duật Văn, “Điều tra xem là ai làm tài liệu này, cho anh ta ba tháng tiền lương rồi lập tức bảo anh ta cút đi. Tìm người làm lại hạng mục này kỹ càng, lần sau họp hội đồng quản trị sẽ tiến hành hạng mục…”
Thiệu Duật Thần ở đây, sự việc có chút trở tay không kịp, anh không điều tra rõ ràng ý đồ của bọn họ, sự việc đến quá nhanh, thiếu chuẩn bị, anh cũng chỉ có thể ở đây giải quyết nhanh chóng, sử dụng chiến thuật trì hoãn để lừa gạt cho qua cửa ải.
Lý do thoái thác này của Thiệu Duật Thần vừa thông suốt, chợt nhìn qua thật đúng là có phần hợp lý, mọi người đều ngậm miệng không nói nữa, tuy rằng chú Tứ không cam lòng, thế nhưng cũng không thể hiện quá rõ rệt, hiện tại ông ta đã nhìn ra, Thiệu lão tam chưa bao giờ lộ diện trong bang thật sự là một người khó đối phó, mưu trí hơn lão đại nhiều.
Sau đó là một số chương trình hội nghị theo thủ tục, không liên quan đến việc quan trọng, chỉ cần là ý kiến của Thiệu Duật Văn và Mục Uyển Thanh cùng với đổng sự của công ty không quan hệ với bang hội thì coi như không có trở ngại, anh cũng liền gật đầu, ngồi như thế, anh không dám nói nhiều lời, tuy rằng đã nằm một tuần, nhưng lồng ngực bị