XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

với thân thể có vẻ không tốt của ông ta, trong lòng Thiệu Duật Thần khó tránh khỏi bồn chồn, đây rốt cuộc là bệnh thật hay là giả vờ bệnh.
“Hiền chất có lòng hiếu thuận ta cũng cảm thấy thoả mãn rồi.” Chú Tứ lắc đầu, “Đáng thương Quảng Sinh của ta, vì hạng mục này…” Chú Tứ dừng lại, như là muốn nghẹn ngào nhưng không rơi nước mắt, khoảnh khắc đó, trái tim của Uông Ninh Hi lập tức lạnh buốt, thế giới này thật sự không có chút nhân tình đáng nói, một người cha đối với cái chết của con mình không phải đau lòng khắc cốt ghi tâm mà là dùng hắn để tranh thủ lợi ích, diễn xuất vụng về kia khiến cô hiểu rõ một loại thê lương khác, người thân nhất ra đi kỳ thật không thể đổi về một giọt nước mắt.
Cuộc họp hội đồng quản trị lần này không có gì bất ngờ xảy ra, quan hệ công chúng của chú Tứ không để lãng phí, ngoại trừ Thiệu Duật Văn chống lại nhưng không đủ sức, gần như toàn bộ phiếu đều thông qua. Chủ động của Thiệu Duật Thần trái lại vì anh tranh thủ một ít chủ động, bởi vì đã có chiều hướng thông qua. Uông Ninh Hi nhìn người đàn ông ngồi trên vị trí chủ tịch xa xa, trong lòng dâng lên một loại kính phục, rốt cuộc anh dường như đều có thể nắm chắc chuẩn xác bất cứ tình thế nào, nhưng cô chuyển sang đổ mồ hôi lạnh, ngoại trừ nắm chắc tình thế anh còn nắm chắc cái gì. Đêm qua cái gọi là trò đùa kia, rốt cuộc có một chút thực sự nào không?”
“Uông tiểu thư?” Một tiếng của Thiệu Duật Thần làm cho Uông Ninh Hi đang thất thần trở về đề tài thảo luận của hội đồng quản trị lần nữa, “Cô cảm thấy đề nghị của tôi thế nào?”
Uông Ninh Hi nhìn xung quanh, tất cả mọi người đang giơ tay, cô thật không nghe vào chút nào, “Tôi đồng ý với ý kiến của anh.” Nhưng cô biết lúc này cô nói như vậy là đúng.
Thiệu Duật Thần cười bất đắc dĩ, nhìn thấy vẻ ngây thơ lại đáng yêu của cô trong lòng anh cũng ngọt ngào, “Tốt lắm, tất cả chúng ta đã nhất trí thông qua, đường thuỷ mới sẽ là chi nhánh của chúng ta tại Malaysia để tiến hành kinh doanh, Thiệu thị không mở văn phòng tại Đông Nam Á.” Thiệu Duật Thần dừng một chút, “Việc bố trí nhân sự của chi nhánh tôi để chú Tứ làm chủ việc này, các vị đổng sự có ý kiến không?”
Mọi người tham dự đưa mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu thì thầm nói riêng với nhau, nếu không phải Thiệu Duật Thần nói trước với Uông Ninh Hi, cô nhất định sẽ rất ngạc nhiên, nhưng anh đặt ra quy mô tiến hành như vậy vẫn làm cho cô có chút bất ngờ.
Trên đường về nhà, Ninh Hi nhịn vài lần nhưng vẫn không nhịn được, “Như thế có phải để cho bọn họ quá thuận lợi không?”
Thiệu Duật Thần cười nhạo, “Thực ra họ có thể dễ dàng mở đường thuỷ này, không bằng anh làm thuận thuỷ nhân tình*.” Trong xe khôi phục lại sự im lặng, Uông Ninh Hi có chút bất an, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng một câu sau của Thiệu Duật Thần lại khiến cô thực sự sợ đến trong xương cốt.
(*) thực hiện một ân huệ mà bản thân không cần tốn nhiều công sức






Bách mật nhất sơ
(cẩn thận mấy cũng có sơ sót)
Thiệu Duật Thần một tay kéo tay của Ninh Hi, một tay đỡ đầu cô tựa trên vai mình, “Em cảm thấy cuộc sống hiện tại thế nào, thực ra cũng không khó quen như vậy phải không?” Ngữ khí của anh thản nhiên, nghe không ra bất cứ tâm trạng gì. Uông Ninh Hi bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn anh hết sức ngạc nhiên, lúc này anh có ý gì? Cô không dám suy nghĩ, phản ứng theo bản năng của cô chính là kinh ngạc và sợ hãi, anh không muốn buông tha?
Thiệu Duật Thần vẫn cười như trước, nhưng Uông Ninh Hi lại không có cảm giác như mộc xuân phong* của ngày xưa, chỉ cảm thấy toàn thân đều đang phát run, nếu thật như vậy cô phải làm sao bây giờ, báo động trước với cảnh sát, sau đó ở bên cạnh anh lấy chứng cứ anh tham dự xã hội đen phạm tội, rồi để cảnh sát hành động phá vỡ hội Thanh Sơn? Bằng không thì lại thế nào, từ nay về sau phản bội, đi theo một lão đại, nhìn anh ở trong vực sâu tối tăm không ngừng sa đoạ, có lẽ ở bên cạnh cùng bày mưu tính kế? Cô không muốn làm người trước, cũng không làm được người sau.
(*) chìm đắm trong hoàn cảnh tốt đẹp, tâm tình vui sướng thoải mái, giống như đứng trong gió xuân ấm áp.[nguồn: 4vn.eu'>
Thiệu Duật Thần nằm yên, nhắm mắt lại, Uông Ninh Hi có thể cảm giác cả người anh dần dần căng thẳng, nhưng trái tim vẫn bình tĩnh như cũ. Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt loé lên tia sáng, bên trong là kinh ngạc và tí xíu lo âu, cô muốn bản thân tức giận một chút, nhưng cô không cho phép bản thân mình sợ hãi.
“Thế nào?” Anh vẫn không mở mắt, miệng cong lên cười đến mức rạng rỡ.
Lòng bàn tay của Uông Ninh Hi vỗ mạnh vào ngực anh, bĩu môi, “Anh không hề yêu em, hoàn toàn không chút động lòng.” Nói xong cô muốn đứng dậy lại bị anh giữ chặt, trở mình đặt cô ở dưới, “Trái tim của anh không loạn chút nào, bởi vì yêu em nên nó mới đập, nhưng đầu óc của anh rối loạn…” Hơi thở anh hơi dồn dập, anh nhắm mắt, cúi đầu chậm rãi hôn lên trán cô, đôi mắt, cái mũi, hai má, “Anh không biết có nên…giết chết em hay không.” Lời nói của anh tới bên miệng vẫ