Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.

thứ trong tay Uông Ninh Hi đều rơi xuống mặt đất, cô chưa từng nghĩ tới Phương Văn Chính sẽ nói những lời như vậy với cô. Cô không biết làm sao mà nhìn Phương Văn Chính đang giúp cô nhặt đồ đạc rơi ở dưới đất, “Dọn dẹp một chút rồi đi ra ngoài, lâu quá sẽ khiến người ta nghi ngờ.”
Ninh Hi chậm rãi nhận đồ đạc, “Thực ra chuyện thông qua tuyến đường kia anh ấy có nỗi khổ tâm, chú Tứ dùng cái chết của đứa con tạo áp lực với anh ấy, mọi người trong hội đồng quản trị nghiêng về chú Tứ, anh ấy bất đắc dĩ mới dùng đến khúc tuyến cứu quốc.”
Phương Văn Chính cười khổ, “Ninh Hi, ở trong mắt cô, hiện tại anh ta khắp nơi đều là bất đắc dĩ. Đi thôi, bảo trọng!”
Uông Ninh Hi cũng cảm thấy chỗ này không thể ở lại nữa.
Thiệu Duật Thần ngồi trong xe vẫn nắm chặt nắm tay, trong lòng anh lo lắng sợ hãi, lo lắng cô gặp chuyện không may, sợ hãi từ trong tay người khác thấy điều không muốn thấy, anh lấy điện thoại ra, từ từ xem danh bạ, tìm được số điện thoại của điều tra viên, anh do dự không biết có nên hay không. Điện thoại thông qua, trong nháy mắt nối máy thì anh lại tắt.
Tâm trạng của Thiệu Duật Thần trở nên không tốt, anh xuống xe không nói một câu liền đi thẳng tới thư phòng. Văn Chính Đông kinh ngạc nhìn bóng dáng anh mà hơi khó hiểu, rõ ràng vừa rồi đàm phán rất thuận lợi, trên đường đi lại đột nhiên thay đổi tâm tình.
Thiệu Duật Thần vào thư phòng đóng cửa lại rồi lập tức lấy điện thoại gọi cho Điền Kế Sơn. Điền Kế Sơn mạo hiểm qua lại dưới ánh mắt hèn mọn của quần chúng mà nhìn chằm chằm không nháy mắt theo dõi tình hình ở trong tiệm đồ lót, anh ta liền thấy Lư Bội Nghiên từ trong phòng thử đồ đi ra, trong tay cũng cầm đồ lót giống như Uông Ninh Hi, anh ta cảm thấy người phụ nữ này rất quen mặt nhưng không nhớ ra.
Anh ta nhất thời phản ứng một lúc, sau đó thì thấy Uông Ninh Hi đã đứng bên cạnh Lư Bội Nghiên, treo đồ trở lại chỗ cũ, Lư Bội Nghiên cũng đem đồ giống vậy treo trở về. Hai người liếc nhìn nhau một cái, Ninh Hi chưa từng gặp người phụ nữ này, chỉ là xuất phát từ lịch sự mà mỉm cười một cái.
Lúc Uông Ninh Hi mang theo đồ đi ra thì trông thấy Điền Kế Sơn đang gọi điện thoại, xem thái độ cũng biết là Thiệu Duật Thần, cô nhỏ giọng hỏi: “Là tiên sinh sao?” Sau khi nhận được câu trả lời xác định, cô liền vội vàng cầm lấy điện thoại, nghe thấy một tiếng dịu dàng ở bên trong, “Ninh Hi!”
Thân thể cứng ngắc của Uông Ninh Hi lập tức trở lại bình thường, “Anh trở về nhanh thế, nhưng em còn chuyện qua trọng vẫn chưa xong, làm sao bây giờ?” Cô bĩu môi, bộ dáng trêu ghẹo người khác rất dễ thương, Điền Kế Sơn nhìn thấy không khỏi hâm mộ và hiểu rõ, hâm mộ Thiệu tiên sinh có được người phụ nữ như vậy ở cùng bên cạnh, hiểu rõ vì sao Thiệu Duật Thần cưng chiều cô như thế.
Khuôn mặt Thiệu Duật Thần u ám, nhưng thanh âm vẫn dịu dàng, “Em ở đâu? Làm gì đó, anh đi đón em.”
“À, hiện tại em ở bách hoá Phù Sinh, lát nữa muốn đi mua một số vật liệu, em muốn học làm điểm tâm và bánh ngọt. Chờ khi Thiệu tiên sinh của chúng ta làm việc không ngừng mà mệt mỏi, đói bụng, thì em sẽ tự tay làm cho anh rồi đưa đến thư phòng.” Ninh Hi cười khanh khách, “Em không ở lâu đâu, anh khỏi cần đến đây, không nói nữa, cúp máy nhé.”
Thiệu Duật Thần nghe tiếng đô đô trong điện thoại thì cảm thấy lạnh lẽo, hai tay anh nắm chặt điện thoại, bỗng nhiên trên mặt lộ ra nụ cười khổ bất đắc dĩ, “Ninh Hi, chừng nào thì em mới có thể thẳng thắn với anh, anh có thể tha thứ cho em, cho dù em có mục đích gì, chỉ cần em dừng lại anh đều có thể không quan tâm.”
Lúc này có tiếng gõ cửa thư phòng, Thiệu Duật Thần bình tĩnh lại, dùng tay xoa khuôn mặt để mình nhìn có tinh thần một chút, làm xong anh đứng dậy đi mở cửa, đứng bên ngoài chính là Mục Uyển Thanh, Thiệu Duật Thần dừng một chút, đi ra ngoài hai bước rồi trở tay đóng cửa lại, anh không muốn để Mục Uyển Thanh đi vào, “Chúng ta ngồi ở bên ngoài đi.”
Mục Uyển Thanh nhìn ra anh đề phòng cô ta, trong lòng khó chịu, cô ta biết trong tay anh có kế hoạch cải tổ Thiệu thị, Thiệu Duật Thần vẫn muốn hoàn toàn tách rời Thiệu thị và hội Thanh Sơn, việc này đối với cô ta mà nói là kiêng kị to lớn, phải biết rằng hội Thanh Sơn đã không như trước kia thu phí bảo vệ gây hại cho cuộc sống, nó cần một cơ cấu đứng đắn để che dấu hành vi phạm tội, cần phải có một cơ cấu để rửa tiền đen, cho dù là Mục Uyển Thanh máu lạnh, cô ta cũng không bằng lòng cầm tiền bẩn dính máu đi SHOPPING.
“Duật Thần, sắc mặt của anh không tốt lắm.” Uyển Thanh cau mày, bộ dáng lo lắng, “Em nói anh đừng không thích nghe, anh là anh trai của em nên em mới khuyên, có một số việc anh phải tiết chế một chút, đừng để bản thân mệt mỏi suy sụp, dù sao chuyện công ty và bang hội đã đủ khiến anh bận rộn. Có một số thời điểm giết người không cần vũ khí, sắc tự đầu thượng nhất bả đao*, hiện tại anh lại có phần như quân vương không sớm lên triều, đừng bị người khác khuấy động mà không biết, gần đây trong công ty liên tục gặp phiền phức. E rằng chị hai không thể đối phó, anh đừng trúng mỹ nhân kế.”
(*) trên đầu chữ “sắc” là


XtGem Forum catalog