Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
g không cần biết.” Phải biết rằng nếu có một ngày nội tình của Uông Ninh Hi phơi bày ra, với tư cách là đương gia của hội Thanh Sơn, đây tuyệt đối không phải là chuyện quang vinh gì, đến lúc đó e rằng muốn bảo vệ mạng sống của Uông Ninh Hi anh cũng không bảo đảm.
Cúp điện thoại, Thiệu Duật Thần lập tức gọi lại một dãy số, anh chỉ nói một câu, “Đi theo Uông Ninh Hi, tôi phải biết cô ấy gặp mặt ai, làm cái gì, không được rút dây động rừng.”
Văn Chính Đông nhìn Thiệu Duật Thần phía xa xa đang đi ra, sắc mặt khẩn trương cứng lại rốt cuộc hơi dịu đi, anh ta mở cửa xe nghênh đón, “Cậu không nên vào trong một mình, thật sự làm tôi sợ muốn chết.”
Thiệu Duật Thần cười, “Hiện tại tôi là cổ đông lớn, tại sao phải sợ hắn trực tiếp diệt trừ tôi.”
“Nhưng lần này cậu vốn cướp đoạt việc làm ăn của hắn, nghe nói chú Tứ rất có thể để Đoàn Dịch Lâm kia chủ trì công ty mới, đến lúc đó khẳng định khó tránh khỏi phiền toái.” Nói xong Chính Đông nhìn di động của mình, “Vừa rồi ngay cả điện thoại tôi cũng không dám tiếp.” Nói xong anh ta lấy điện thoại gọi lại, vừa lúc Điền Kế Sơn lái xe chở Uông Ninh Hi tới cửa, thấy điện thoại của Văn Chính Đông anh ta không biết có nên tiếp hay không, Uông Ninh Hi ngồi phía sau lại nhìn ra sự căng thẳng từ bên mặt của anh ta, chắc hẳn ban nãy không đi chuẩn bị xe mà là đi báo cáo.
Qua một hồi lâu, Điền Kế Sơn vẫn tiếp điện thoại, nhưng cho dù là ngại Uông Ninh Hi ở phía sau hay là dặn dò của Thiệu tiên sinh, anh ta cũng không nói gì cả. Văn Chính Đông cúp điện thoại, hướng về Thiệu Duật Thần cười cười, “Vừa rồi không biết Kế Sơn có chuyện gì, bây giờ lại không có.”
Thiệu Duật Thần không nói gì, chỉ cười nhàn nhạt.
Mặt nạ
Uông Ninh Hi bảo Điền Kế Sơn ngừng xe tại cửa công ty bách hoá lớn nhất trong thành phố.
“Tôi muốn đi shopping, anh muốn đi cùng không?” Nói xong cô dừng một chút, “Anh vẫn nên đi theo tôi, để tránh tiên sinh lo lắng.” Nói xong cô đẩy cửa xuống xe, Điền Kế Sơn không dám dây dưa cũng vội vàng đi theo.
Ninh Hi ở trong tiệm đi vài vòng, quả thực thu hoạch cũng không ít, đồ tây còn có áo thun, đương nhiên cũng mua không ít cho Thiệu Duật Thần và một số quần áo thoải mái mặc ở nhà, về phần âu phục và áo sơ mi, đều phải chú ý mua theo yêu cầu của Thiệu tiên sinh.
Điền Kế Sơn cứ đi theo sau cô, giúp Uông Ninh Hi xách túi, đến một cửa tiệm đồ lót, Uông Ninh Hi nhìn mặt tiền cửa hàng ở trước mắt, trên mặt lộ ra vẻ khó xử, cô quay đầu nhìn Điền Kế Sơn, “Nếu không thì bây giờ anh hãy chờ tôi ở cửa đi, dù sao chỗ này cũng không lớn, liếc qua thấy ngay, anh đi theo tôi lại cảm thấy…”
Uông Ninh Hi ngẩng đầu nhìn anh ta, sắc mặt càng khó coi: “Anh lại nghi ngờ tôi phản bội? Phương Văn Chính ở trong lòng anh tôi là một người có lập trường không kiên định sao? Anh muốn tôi làm sao bây giờ, tại hội đồng quản trị bỏ phiếu chống lại Thiệu Duật Thần? Vậy tôi làm sao sống yên bên cạnh anh ta?” Cô hơi nóng nảy, cố gắng hạ giọng xuống không cho mình hô to.
Phương Văn Chính cũng không nhíu mày, “Chẳng phải cô vẫn không muốn làm sao, tôi có thể cho cô sớm rút khỏi, tình trạng hiện tại của cô quả thật không thích hợp tiếp tục nữa.”
Uông Ninh Hi đột ngột ngẩng đầu nhìn anh ta, trên mặt đều là biểu tình kinh ngạc, “Anh bảo tôi rút khỏi? Anh không phải điên rồi chứ, tôi sẽ mất mạng đó. Phương Văn Chính rốt cuộc anh có lo lắng cho tôi hay không, hiện tại trong hội Thanh Sơn rối rắm phức tạp, một bước sai lầm sẽ gây ra hoạ sát thân, lúc này anh lại có thể làm cho tôi bại lộ, trong lòng anh ngoại trừ thăng chức của anh, còn có thứ khác không.” Cảm xúc của Ninh Hi có phần không thể khống chế, cô trút hết mọi ý nghĩ nói ra, “Đừng nói anh không có, nghĩ lại họ Hồ là IPCC* tại khu phía đông, anh sớm coi trọng vị trí của ông ta, vụ án này đối với các người đều là cân lượng của tiền đồ cá nhân.”
(*) IPCC nghĩa là Independent Police Complaints Commision (Uỷ Ban Khiếu Kiện Cảnh Sát Độc Lập)
Phương Văn Chính nhếch môi, anh ta không nói gì cả, không thể phủ nhận, anh ta quả thật từng nghĩ như vậy, ý nghĩ sai lầm này hôm nay đã khiến anh ta hối hận không kịp. Trong không gian chật chội này, không khí phát ra càng loãng, ánh mắt Ninh Hi hơi đỏ, cô quay đầu không nhìn người kia, mấy năm nay anh ta cũng giúp cô không ít, những lời này nói ra rốt cuộc là đả kích người.
“Ninh Hi, tôi xin lỗi.” Thanh âm của Phương Văn Chính yếu ớt ở phía sau nói, “Nếu tôi sớm thấy rõ trái tim của mình thì tôi sẽ không cho cô tiến vào, tôi thu hồi những lời vừa nói, là tôi lo lắng không chu đáo, nhưng Ninh Hi tôi tuyệt đối không để cô xảy ra chuyện. Thiệu Duật Thần người này rất sắc sảo, con đường của hội Thanh Sơn và Thiệu thị đã quá sâu, cô nhất định phải cẩn thận, về sau nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tôi sẽ tận lực tránh gặp mặt cô, cô hãy tự lo liệu, ngàn vạn lần đừng thể hiện, có cơ hội rút khỏi thì đến đây đi, hiện tại anh ta thế này hoàn toàn không thể cho cô hạnh phúc, đừng lưu luyến viễn vông gì đó.”
Mọi