Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
ũi hắn hơi chua xót, vành mắt hơi đỏ lên, đoạn tình cảm kia, đoạn thời gian kia, ở trong cuộc đời của Đoàn Dịch Lâm vĩnh viễn đánh lên một dấu chấm than, yêu hận bao la đều là khắc cốt ghi tâm.
Lư Bội Nghiên ôm chặt thắt lưng của hắn, cảm giác được nỗi thê lương nồng đậm của hắn, giống như làm thế này mới có thể cho hắn sức mạnh, thực ra cô ta cũng biết nếu mình không phải là người kia, mặc kệ cô ta làm gì cũng đều là vô ích, nhưng cô ta vẫn nguyện ý làm như vậy, cho dù là dối mình dối người, cô ta cũng sẵn lòng tin tưởng cô ta có thể sưởi ấm trái tim hắn.
“Bội Nghiên, tôi mang theo giấy tờ.” Qua hồi lâu, Đoàn Dịch Lâm chợt thốt ra một câu. Lư Bội Nghiên có phần chậm chạp, cô ta ghé vào trong lòng hắn, đùa nghịch với móc dây nịt của hắn, “Anh nói giấy tờ gì, chúng ta có nhiều giấy tờ như vậy.”
“Giấy tờ có thể đi vào đăng ký, em định dùng giấy tờ nào để đăng ký với tôi.” Đoàn Dịch Lâm nâng cô ta ngồi dậy, cười cười nhìn cô ta.
Lư Bội Nghiên hơi lờ mờ, cô ta hồ đồ nhìn người đàn ông trước mắt, “Có phải anh bị kích thích hay không, anh biết rõ ràng cửa này đi vào dễ dàng, em tuyệt đối sẽ không ly hôn với anh đâu, anh chia cho em một nửa tài sản em cũng không rời khỏi.”
Đoàn Dịch Lâm cau mày nhìn cô ta, lòng phụ nữ thật là kim dưới đáy biển, không phải luôn quấn quít lấy mình muốn một lời hứa hẹn, bây giờ chính mình đã cho rồi, hắn làm ra vẻ thâm trầm, “Lư Bội Nghiên, em cho rằng tôi sẽ tốn sức ly hôn với em sao, thật sự là ngây thơ, tôi không cần làm gì đó mà trực tiếp huỷ diệt, cũng sẽ không để bên ngoài cho người khác.” Nói xong hắn vươn tay ra dấu làm một tư thế của khẩu súng chĩa vào huyệt thái dương của Lư Bội Nghiên.
Lư Bội Nghiên kinh ngạc nhìn hắn, nụ cười trên mặt dần dần kéo ra, trong mắt cũng chầm chậm loé lên óng ánh, từ từ hội tụ, từ khoé mắt chậm rãi chảy xuống hai má. Cô ta thà rằng để người đàn ông này huỷ diệt cũng không nguyện ý cho người khác, chỉ là một câu độc ác như vậy cũng đủ để Lư Bội Nghiên vui mừng, tình yêu lúc nào cũng không có cách thể hiện giống nhau, có đôi khi không phải chưa tới, mà chính là chưa thấy được bộ mặt thật chỉ vì ở trong ngọn núi này.
Cô ta ngồi thẳng dậy, mở túi xách của mình ra, từ bên trong lấy ra giấy thẻ căn cước và hộ chiếu, “Cái này đủ không?”
Đoàn Dịch Lâm nhướng mày, nhếch miệng gật đầu, “Nhưng bây giờ chúng ta không thể đi vào, Uông Ninh Hi đã gặp em, việc này sẽ khiến cô ta nghi ngờ. Chúng ta đừng để gây chú ý, tôi hứa với em, chờ chúng ta thành công, tôi sẽ cho em nở mày nở mặt mà lấy tôi.”
Lư Bội Nghiên cười đến sáng lạn, “Còn tưởng rằng anh muốn giống hai người kia ra oai chứ.”
“Tôi không ấu trĩ như vậy, tôi biết mình đang làm gì, tôi đã nói người phụ nữ kia không đáng để tôi làm việc ngu ngốc nữa.” Khuôn mặt hắn trầm xuống, có vẻ nghiêm túc khác thường, hắn quay đầu nhìn cửa vào kia, ánh mắt như là lỗ đen sâu thẳm, không lộ ra chút cảm tình. Lư Bội Nghiên ngược lại không khỏi lo lắng thay cho người phụ nữ kia, cô ta rất rõ ràng, loại đàn ông này có bao nhiêu nguy hiểm.
Mục Uyển Thanh ở nhà có vẻ rất bất an, Thiệu Duật Văn không phải kẻ ngốc, lý do thoái thác như vậy e rằng chỉ có thể lừa gạt nhất thời không được bao lâu. Trong lòng cô ta lại hơi sợ hãi, sợ Thiệu Duật Thần sẽ biết cô ta âm thầm kết giao với Đoàn Dịch Lâm, càng sợ Đoàn Dịch Lâm sẽ biết cô ta phá hoại việc tốt của hắn, cô ta tin tưởng người này chuyện xấu nào cũng làm ra được.
Cô ta suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gọi cho Đoàn Dịch Lâm. Hắn nghe xong trên mặt lập tức biến sắc, hắn không nói gì, cứ như vậy cầm điện thoại hút thuốc, nhìn cửa vào của cục dân chính, Mục Uyển Thanh lại không dám kêu một tiếng, không khí cứ căng thẳng như vậy. Không qua bao lâu, Đoàn Dịch Lâm trông thấy Thiệu Duật Thần ôm vai Uông Ninh Hi đi ra, người phụ nữ kia tựa vào trong lòng người đàn ông, trên mặt là nụ cười hạnh phúc, cầm quyển sổ nhỏ trong tay.
Đoàn Dịch Lâm cười lạnh, chậm rãi mở miệng, “Cô nói với Thiệu Duật Văn chuyện Uông Ninh Hi gặp mặt Lư Bội Nghiên, những cái khác đừng nói, chuyện còn lại để tôi lo liệu.”
Mục Uyển Thanh cảm thấy sống lưng hơi lạnh, cô ta nắm chặt điện thoại, “Đoàn Dịch Lâm, tôi không cho phép anh làm hại Thiệu Duật Thần, đừng quên chúng ta đã có giao hẹn.”
Đoàn Dịch Lâm cười đến mức suồng sã, “Hiện tại tôi nhìn thấy hai người kia đã đăng ký xong và đang đi ra, dáng vẻ hạnh phúc thật khiến người ta hâm mộ, Mục Uyển Thanh, cô còn chờ cái gì, không phải thứ của cô, có cầu cũng không được.” Nói xong không đợi cô ta phản bác, hắn liền cúp máy.
Mục Uyển Thanh kiềm nén trong lòng không giải toả được, cô ta cũng hận, nhưng cô ta không có cách nào khiến mình dừng lại, trái tim ghen ghét nóng lên không thể nguội xuống, cô ta càng căm hận, tại sao cô ta bị người đàn ông tên là Đoàn Dịch Lâm thao túng, nhưng cô ta không tự chủ được, ở trước mặt hắn cô ta không tìm thấy sức mạnh để phản bác. Ánh mắt tàn ác dữ tợn của hắn làm cho người ta chìm ngập trong áp lực.
Mục Uyển Thanh hơi sợ hãi, nhưng việc này dường như là châm lửa trên người Uôn