Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
ng nhiều lời nói với anh ta những chi tiết không quan trọng, cô hơi lo lắng, có phải cô sai lầm về Văn Chính Đông hay không, nếu anh ta không phải là cảnh sát thì vì sao năm lần bảy lượt che dấu cho cô, vậy anh ta lại có dụng ý gì. Nghĩ đến đây cô nhịn không được xoay người, trong đầu lại bùng nổ một ý nghĩ đáng sợ, có phải Thiệu Duật Thần bảo anh ta đến thử cô hay không, nếu là thế, có phải cô đã bại lộ rồi.
Cả người cô rùng mình một cái, đột nhiên ngồi dậy, cảm giác toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh, thì ra chỉ một chút nhưng áo ngủ giống như ướt đẫm. Cô nhíu chặt lông mày, suy tư những chuyện xảy ra mấy ngày nay, suy nghĩ anh cho cô 10% cổ phần, suy nghĩ bọn họ thân mật ở chung một chỗ, ân ái triền miên, dường như không phải là chuyện mà lão đại hắc bang nên làm đối với người nằm vùng. Cô thở dài một hơi, an ủi bản thân đừng hù doạ chính mình nữa, nhưng sau này cô phải cẩn thận một chút đối với Văn Chính Đông.
Ninh Hi vặn mở đèn bàn ở đầu giường, cô thoáng nhìn thời gian, đã một giờ sáng rồi. Cô nhìn cửa phòng, nó vẫn đóng chặt, người kia vẫn chưa về đây. Đôi lông mày nhíu lại, cô lo lắng sức khoẻ của anh sẽ không chịu đựng nổi, luôn thức đêm như vậy, người bình thường cũng sẽ không chịu được.
Uông Ninh Hi có chút thất thần, “Đối xử chân thành với nhau, hoạn nạn tương phù, bất ly bất khí,” lời hứa hẹn này rất mê người, khiến cho cô nhất thời mất đi lý trí, cô dùng sức gật đầu, nước mắt cũng chảy xuống theo, “Được! Chúng ta sống chết cùng một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau.” Nói xong cô xuống giường, ôm lấy người đàn ông kia từ phía sau, nhịn không được nghẹn ngào.
Thiệu Duật Thần không hề động đậy, cứ được ôm như vậy, trên mặt anh lộ ra nụ cười, nhưng có chút mùi vị thê lương buồn bã. Anh cho cô hứa hẹn lần nữa, cho cô sự cam đoan, cho cô cơ hội nói ra chân tướng với anh, anh không muốn buông tha cho cô.
Mục Uyển Thanh ăn tối xong thì ra ngoài, dọc đường cô ta nhớ tới Đoàn Dịch Lâm liền nổi giận một bụng, đến đỉnh núi thì nhìn thấy Đoàn Dịch Lâm ôm Lư Bội Nghiên ở xa xa đang nằm ngửa trên xe ngắm sao. Mục Uyển Thanh có phần khinh thường, mở đèn thật lớn chiếu vào bọn họ.
Sắc mặt Lư Bội Nghiên lập tức trở nên rất khó coi, không còn nụ cười và hưng phấn của ban nãy, “Lại lấy em ra làm tấm chắn, em biết anh không có tâm tư cùng em lên núi ngắm sao.” Nói xong cô ta sửa lại quần áo bừa bộn, rồi ngồi vào trong xe.
Đoàn Dịch Lâm chép miệng vài cái, vẫn còn giữ mùi hương của Lư Bội Nghiên trong miệng, hắn nhướng mày, đi bộ chầm chậm sang đây, không vội không chậm mà mở cửa xe của Mục Uyển Thanh rồi ngồi vào.
“Hôm nay có phải anh điên rồi hay không, lại gọi điện thoại cho tôi vào lúc đó, anh không phải muốn hại tôi chết chứ.” Mục Uyển Thanh không phân tốt xấu mà nổi giận với Đoàn Dịch Lâm. Hắn dường như cũng không tức giận, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười xấu xa, “Cô không phải đã quở mắng tôi rồi sao, thế mà vẫn còn hung hăng như vậy. Nhưng mà…” Hắn lấy ra một điếu thuốc, chậm rãi đốt lên, sau đó hút một hơi thật sâu rồi phun ra một làn khói. Mục Uyển Thanh không nhịn được mà ho khan, “Tôi không thích người khác hút thuốc ở trước mặt tôi.”
“Tôi cũng không thích người khác vung tay muốn chân với tôi.” Hắn quay đầu, phun khói thuốc về phía Mục Uyển Thanh, sau đó cười ha ha, “Đừng ở trước mặt tôi nói cô thích hay không, ngay cả gọi điện thoại mà cô cũng khẩn trương như vậy, cô nói xem nếu hắn biết cô với tôi ở cùng một chỗ, còn đem rất nhiều tin tức tiết lộ với tôi, còn đem văn kiện quan trọng cho tôi…” Nói xong Đoàn Dịch Lâm không hề khách khí mà lấy cái túi da ở phía trước, mở ra rút lấy văn kiện bên trong, đề mục ở trên là kế hoạch cải tổ Thiệu thị.
Mục Uyển Thanh khiếp sợ nhìn hắn, “Anh dám uy hiếp tôi?” Cô ta hung tợn nhưng không có sức mạnh gì cả.
Đoàn Dịch Lâm cười, “Tôi nào dám uy hiếp Mục tiểu thư chứ, hơn nữa chúng ta hợp tác với nhau, cô lấy được Thiệu thị và hội Thanh Sơn, tôi được đường thuỷ và người phụ nữ kia sau đó quay về hang ổ của tôi ung dung tự tại, chúng ta đâu đã vào đấy, cho nên đừng ai quá đáng với ai, bằng không cá chết lưới rách cũng không ai nguyện ý nhìn đến.”
Mục Uyển Thanh hết cách, kẻ trộm đã lên thuyền không thể quay lại, nếu cô ta không chiếm được con người của Thiệu Duật Thần, như vậy cô ta sẽ lấy lại thứ vốn thuộc về cô ta. Đoàn Dịch Lâm người này cũng không đơn giản, những điều hắn dự đoán đa phần giống như lời hắn nói, điều này Mục Uyển Thanh biết, lăn lộn trong xã hội đen nhiều năm như vậy, đạo lý không có bữa cơm nào miễn phí cô ta rất rõ ràng, nói trắng ra bọn họ chính là lợi dụng lẫn nhau, chẳng qua cô ta cũng tiếp nhận vị trí kế nhiệm, cô ta biết Đoàn Dịch Lâm không thể ở lại.
“Trước đó Thiệu Duật Thần dùng cổ phần công ty của Thiệu thị trao đổi 20% cổ phần của công ty vận tải đường thuỷ với Triệu Trung Sâm, gần đây hai người thường xuyên gặp mặt, bọn họ muốn tiến hành cải tổ và xác nhập vận tải đường thuỷ của Thiệu thị cùng với công ty của Triệu Trung Sâm, sau đó đem công ty con vừa mới thành lập tách ra ngoài, phân rõ giới hạn với Thiệu