Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.

thị.” Mục Uyển Thanh cười lạnh, “Lúc này anh ta cũng nhượng bộ, không duyên cớ ra tiền cho các người thành lập một công ty.”
“Phải không?” Đoàn Dịch Lâm không đồng ý, hắn lật tài liệu, trong lòng tính toán kế hoạch của mình, một chiêu này của Thiệu Duật Thần quả thật thông minh, anh nhìn ra dụng ý của đường thuỷ này, cho nên anh thà rằng thành lập công ty con cũng không muốn thiết lập một văn phòng đơn giản, hợp nhất với công ty của Triệu Trung Sâm trái lại có thể phòng ngừa bọn họ xâm nhập công ty của họ Triệu, phát triển thế lực của chính mình. Hắn nhíu chặt lông mày, chẳng trách lúc ấy Thiệu Duật Thần không hề lo lắng Triệu Trung Sâm gặp chuyện không may, với tư cách là cổ đông lớn thứ hai của công ty Triệu Trung Sâm, nếu họ Triệu thật sự chết, anh ngược lại đúng lúc được lợi.
Thật là một chiêu lợi hại mượn dao giết người, Đoàn Dịch Lâm hít một hơi lạnh, người đàn ông này không đơn thuần lương thiện như người khác nói. Cái gì mà không làm chuyện trái pháp luật, chằng qua là không bị lợi ích thúc đẩy, Thiệu Duật Thần không làm lão đại thật sự đáng tiếc cho tài năng của hắn.
Mục Uyển Thanh mở cửa sổ ra, cô ta thực sự không chịu nổi mùi thuốc lá trong xe. Thừa dịp Đoàn Dịch Lâm chuyên tâm xem văn kiện, cô ta dứt khoát xuống xe, nhìn thoáng qua về hướng chiếc xe của Đoàn Dịch Lâm, cô ta trông thấy ánh mắt ghen tị phát sáng của Lư Bội Nghiên, là phụ nữ cũng đã từng trải qua điều tương tự, cô ta đương nhiên biết ánh mắt kia có ý nghĩa gì, cô ta cười nhạt, chậm rãi bước qua rồi dựa trên cửa xe, “Lư tiểu thư phải không, thật là trăm nghe không bằng một thấy, bản lĩnh cũng rất tốt, Đoàn tiên sinh thật có phúc lại không biết hưởng.”
Lư Bội Nghiên sửng sốt một chút, thần sắc trên mặt lạnh như băng, nhưng vẫn cố chấp giả bộ bình tĩnh, cô ta gõ vào xe nhịp nhàng, dáng vẻ thờ ơ, “Đàn ông mà, đều đê tiện như vậy, luôn không biết cái gì tốt, bản thân bao giờ cũng muốn tốt nhất.”
Mục Uyển Thanh cười, tuy rằng không tận dụng được lợi thế nào, nhưng cô ta biết trong lòng Lư Bội Nghiên vì Uông Ninh Hi mà đã trồng một hạt giống hận thù.






Ngòi nổ
Buổi sáng, mọi người trong nhà đều kinh ngạc khi nhìn thấy Thiệu Duật Thần và Uông Ninh Hi mặc quần áo chỉnh tề từ trên lầu đi xuống. Thiệu Duật Thần mặc một bộ âu phục màu đen, không đeo cà vạt nhưng thắt nơ, Ninh Hi thì mặc bộ váy màu trắng mới mua ngày hôm qua, thật không ngờ hôm nay lại được dùng đến.
“Duật Thần?” Thiệu Duật Văn mở to mắt, “Hai em không phải là muốn đi đăng ký chứ.”
Thiệu Duật Thần cúi đầu, nắm chặt tay Ninh Hi, “Vừa rồi chúng em đã qua thăm ba, tuy rằng hiện tại ba không có ý thức, nhưng em tin ba sẽ ủng hộ quyết định của em, chúng em yêu nhau thật lòng.” Anh quay đầu nhìn Uông Ninh Hi, “Đúng không?”
“Vâng!” Ninh Hi mím môi, gật đầu một cách nghiêm túc, bọn họ thực sự là thật tình, cho dù ở giữa đủ loại hỗn loạn, nhưng không thể ngăn cản tình cảm chân thành tha thiết.
Lẽ ra tâm tình của Đoàn Dịch Lâm không tồi, hắn và Lư Bội Nghiên cùng nhau hưởng thụ bữa sáng do khách sạn đưa lên, một cú điện thoại của Mục Uyển Thanh liền làm xáo trộn tâm trạng của hắn. Hắn bỏ lại dao nĩa trong tay, cầm lấy chìa khoá ra ngoài.
Lư Bội Nghiên ở bên cạnh nghe rõ ràng nội dung của cú điện thoại, cô ta vội vàng đuổi theo, thời khắc cuối cùng khi Đoàn Dịch Lâm khởi động xe thì cô ta nhảy vào. Hắn thật sự giận dữ, cô ta càng sợ hắn hành động theo cảm tình mà làm ra việc không thể cứu vãn.
Khi xe dừng tại cửa cục dân chính, hắn vừa lúc nhìn thấy Thiệu Duật Thần nắm tay Uông Ninh Hi từ trong xe đi ra. Cách ăn mặc của cô thật sự xinh đẹp, so với lúc ở cùng hắn còn đẹp hơn, nhất là sự quyến rũ của người phụ nữ tao nhã có hương vị khiến người ta điên cuồng.
Đoàn Dịch Lâm hạ cửa kính xe xuống, khuỷu tay để tại cửa sổ, lửa giận trong ánh mắt như muốn phun ra đốt cháy hai người kia. Lư Bội Nghiên không dám nói lời nào, cô ta nhướng người ra nhanh nhẹn khoá cửa, như vậy ít nhất cô ta còn có thời gian phản ứng, cô ta thật sợ người đàn ông này sẽ khống chế không được mà tiến lên, việc đó căn bản là tự tìm đường chết.
Đoàn Dịch Lâm quay đầu nhìn cô ta, vòng khói hơi đỏ, hắn đưa tay vuốt tóc Lư Bội Nghiên, “Cô ta không đáng để tôi làm chuyện điên rồ, Bội Nghiên.” Hắn ôm cô ta vào lòng, “Tôi đã từng cho rằng tôi và cô ta yêu nhau sâu sắc, nhưng sau đó cô ta lại dùng súng chĩa vào người tôi, nói cho tôi biết cô ta là cảnh sát.”
“Vậy anh còn chạy vào biển lửa để cứu cô ta?” Lư Bội Nghiên giãy dụa trong lòng hắn rồi ngẩng đầu lên, nhìn hắn với ánh mắt khó tin, trái tim cô ta dần dần lạnh xuống, rốt cuộc là tình cảm sâu nặng thế nào mà có thể khiến người đàn ông sau khi bị phản bội nặng nề lại cố chấp tất cả để cứu người phụ nữ kia.
“Ha ha!” Đoàn Dịch Lâm cười ra tiếng, bên trong đó đều là tự giễu và bất đắc dĩ, “Là chỗ mà con người mất đi một cái xương sườn, thật giống như em, rõ ràng biết tôi là một tên khốn nạn không xứng đáng nhưng em vẫn quyết một lòng đi theo tôi đó sao.” M