Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

àng.
Thiệu Duật Thần ngẩng đầu nhìn cô, trên mặt lập tức khôi phục dáng tươi cười, anh buông ly rượu đến bên người cô, “Vào đi, đứng ở cửa làm sao nói chuyện.” Nói xong anh nắm tay kéo cô vào, tiện tay khoá cửa.
“Những thứ này mua cho anh à?” Anh nhận lấy túi đồ, mở ra nhìn nhìn, “Sao đột nhiên nhớ tới mua đồ cho anh.” Anh ôm bờ vai cô đi đến trước sô pha, để cô ngồi trên đùi mình.
“Đi ra ngoài liền nhân tiện đi shopping, thấy thích thì mua thôi, anh không phải nói muốn em từ từ học làm người phụ nữ của lão đại sao? Tại sao mới dùng ít tiền như vậy mà đã đau lòng rồi.” Ninh Hi véo má anh, đùa nghịch lung tung, “Keo kiệt, anh chính là đại keo kiệt, buổi sáng làm người ta đau cũng không dỗ dành người ta, chỉ nói một câu xin lỗi.” Nhớ tới chuyện này cô vẫn còn giận dỗi, không ngờ người đàn ông này thức dậy thì bất luận mọi thứ.
Nói đến việc này Thiệu Duật Thần vẫn có chút áy náy và đau lòng, tay anh chậm rãi duỗi tới giữa hai chân cô cách lớp quần nhẹ nhàng vuốt ve, “Còn đau không? Anh cũng bị em bức bách, tự em hiểu rõ.” Thiệu Duật Thần giấu mặt sau đầu cô, vẻ mặt hơi nghiêm nghị.
Ninh Hi nhớ tới buổi sáng trêu chọc anh, cô không khỏi hơi đỏ mặt, cũng không dám quay đầu nhìn anh, “Tóm lại, đêm nay không cho phép anh chạm vào em.”
“Nhưng em mua đồ lót mới không phải sao, anh sợ anh nhịn không được.”
Uông Ninh Hi lấy làm kinh hãi, cô quay đầu lại, “Làm sao anh biết?”
Thiệu Duật Thần nhịn không được mà cười, “Em cà thẻ tín dụng của anh, sẽ có hoá đơn gửi đến điện thoại của anh.” Anh hôn gáy Ninh Hi một cái, “Hôm nay có chuyện gì đặc biệt không?”
Bàn tay của cô đang nắm tay anh đột nhiên siết chặt một chút, Thiệu Duật Thần cảm giác được sự khẩn trương của cô, trái tim anh đau đớn như bị kim châm, anh sợ hãi tiếp theo cô sẽ tiếp tục lừa anh, cả người anh cũng cứng ngắc, chỉ nghe thấy thanh âm dịu dàng thản nhiên của Ninh Hi vang lên bên tai, “Không có à, không có chuyện gì.”
Nụ cười của Thiệu Duật Thần biến mất, biểu tình có vẻ rất lạnh và nghiêm nghị, Uông Ninh Hi chột dạ, không dám quay đầu nhìn anh, đương nhiên cũng không thể nào phát hiện sự thay đổi của anh.
Đoàn Dịch Lâm trở về chỗ chú Tứ tiếp nhận công ty kia, bộ dáng của hắn đương nhiên hả lòng hả dạ, “Hàng hoá đã chuẩn bị tốt, lập tức có thể hành động.”
“Tôi đã trải sẵn đường đi cho cậu, lần này phải xem cậu. Nhưng chuyện lần này sợ là cảnh sát cũng chú ý, nhất định phải bảo đảm an toàn, tôi cũng không muốn để Thiệu Duật Thần trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.” Trên đầu chú Tứ quấn một chiếc khăn đen, gần đây cuộc sống của ông ta quả thật có chút khổ sở, cả đời ông ta cho rằng mình tuyệt hậu, đột nhiên đến lúc cuối đời biết được hoá ra mình từng làm loạn sinh ra một nghiệt chủng, vốn có chút hy vọng nay lại tan biến cũng khó tránh thất vọng thương cảm.
Vẻ mặt Đoàn Dịch Lâm trang nghiêm, cũng lén chế nhạo chú Tứ không có mắt nhìn người, “Yên tâm, tôi sẽ có chừng mực.” Nói xong hắn để lại một ít đồ bổ, rồi xoay người rời khỏi chỗ chú Tứ.
Trở lại xe, Đoàn Dịch Lâm mở di động ra, trên đó có mấy tin nhắn của Mục Uyển Thanh, hắn cong khoé miệng cười cười, “Có người còn gấp hơn chúng ta.”
Lư Bội Nghiên ở bên cạnh không có phản ứng, dù sao cũng là một người phụ nữ tiếp xúc với Đoàn Dịch Lâm, cô ta khó tránh khỏi ghen tuông, cô ta cũng biết mình chịu đựng không có ý nghĩa, nhưng vẫn nhịn không được, dừng không được, nói trắng ra là, đối với đoạn tình cảm này, cô ta không có cảm giác an toàn chút nào.
Đoàn Dịch Lâm gọi điện trở lại, Mục Uyển Thanh đang cùng người của Thiệu gia ăn cơm, tiếng chuông sống động khiến cô ta nhịn không được thiếu chút nữa phun canh ra ngoài. Uông Ninh Hi nhìn ra sự khác thường của cô ta, loại chột dạ này cô đồng cảm, cô khẳng định cô ta liên lạc với người không nên liên lạc. Chiếc đũa của Thiệu Duật Thần cũng dừng lại, sau đó từ từ khôi phục lại tốc độ nên có, anh nhìn thấy Mục Uyển Thanh nói với người trong điện thoại giống như gào thét răn dạy người làm.
Đoàn Dịch Lâm nhếch miệng cười, hắn biết lúc này không thích hợp, nhưng mà hắn cố ý, hắn chính là muốn để Mục Uyển Thanh biết, cô ta hiện tại đã không còn gì gây bất ổn cho hắn, hắn có thể khiến cô ta khẩn trương bất cứ lúc nào.






Sơn vũ dục lai
(gió thổi mưa giông trước cơn bão, ý chỉ dự báo có chuyện sắp xảy ra)
Đêm nay Thiệu Duật Thần không trở về phòng nghỉ ngơi, anh luôn ở trong thư phòng bận rộn, sự việc có nhiều khía cạnh, anh cũng sợ bản thân nhịn không được sẽ khiến Ninh Hi hoạ vô đơn chí. Một mình Uông Ninh Hi cũng trắng đêm không ngủ, hôm nay những lời Phương Văn Chính nói với cô làm cho cô rất khó tiêu hoá, mặc kệ là về phương diện tình cảm của anh ta đối với cô hay là vấn đề Hồ cảnh ti có tai mắt khác, cô có chút hoang mang, tuy rằng cô không chính thức tỏ rõ thân phận với Văn Chính Đông, nhưng cô cảm thấy giữa bọn họ vẫn ăn ý ngầm thừa nhận chuyện này, nhưng Văn Chính Đông không thể tham dự hội đồng quản trị, Thiệu Duật Thần cũng khô