Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
ếch[3'>, nàng cười nói với Yên Nhiên: “Đừng nói việc này với Vô Song, không được để Cao Duệ biết”.
[3'> Nếu thả ếch vào nước sôi, ếch nóng quá sẽ nhảy ra. Nhưng thả ếch vào nồi nước lạnh rồi đun nóng từ từ, ếch sẽ không phản kháng.
Yên Nhiên nghĩ đến ánh mắt sâu xa khó hiểu của Cao Duệ, rùng mình, vội vàng gật đầu.
Ánh đèn màu cam chiếu lên ống tay áo trên bàn, Tiếu Phi ngây người ngồi đó. Không phải là nàng không để ý đến những lời Đỗ Hân Ngôn nói, chỉ là nàng biết rằng, nếu nàng để lộ ra bất cứ điều gì, nàng sẽ không có cách nào bảo vệ trái tim mình.
Nàng giơ chiếc gương đồng lên soi. Đúng là nàng không đẹp, mặt nhỏ mắt nhỏ, không so được với dung nhan diễm lệ của Vô Song, hay vẻ đẹp thanh tú của Yên Nhiên, chỉ có đôi mắt vô cùng sáng. Tiếu Phi nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt ấy. Những việc nàng đã muốn làm, thì không ai có thể ngăn cản.
Tháng tám, thư báo về, Tam hoàng tử Cao Duệ đích thân dẫn đại quân Hà Bắc Đông Lộ từ phủ Đại Danh tiến về phía Bắc, phản công Trấn Định đại thắng.
Đinh Phụng Niên lập công chuộc tội, chiêu tập lại đội quân Hà Bắc Tây Lộ, hợp lại cùng đội quân Hà Bắc Đông Lộ của Cao Duệ, theo đà chiến thắng truy kích quân địch. Gia Luật Tòng Phi cũng không chống đỡ, rút khỏi biên giới Đại Tề, đoàn quân ca khúc khải hoàn trở về U Châu.
Trong chiến dịch này, tuy quân đội Đại Tề tổn thất nghiêm trọng, nhưng Khiết Đan cũng không thu được lợi lộc gì, còn bị quân của Đại Tề đuổi khỏi biên cương. Minh đế khao thưởng ba quân. Đinh Phụng Niên từ cõi chết trở về, lại dẫn quân lập công chuộc tội, gia phong Võ Uy bá tam đẳng.
Tiếng tăm của Cao Duệ nhanh chóng vang dội ba quân.
Hoàng Tước Theo Sau
Mưa thu ở Giang Nam thật dai dẳng, là nước mắt ông trời thay em khóc than. Nhìn thấy cái bóng trắng của đóa hoa bạch ngọc nở rộ dưới mưa trong đôi mắt của chàng, nhưng em đã tự tay vặt lá bẻ cành…
Đỗ Hân Ngôn rất khâm phục Thẩm Tiếu Phi. Rõ ràng là kế hoạch của nàng rất thành công.
Tháng chín cúc vàng cua béo.
Những năm trước cứ vào dịp này, Đỗ Hân Ngôn đều hẹn Đinh Thiển Hà đến Túy Tiên Lầu trong thành nếm món cua béo. Năm nay, người đi bên cạnh Đinh Thiển Hà lại là Cao Duệ.
Chàng và Đinh Thiển Hà thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhưng Đinh Thiển Hà chưa bao giờ nhìn chàng bằng ánh mắt dịu dàng như vậy. Hình dung một cách chính xác thì, từ nhỏ đến giờ Đinh Thiển Hà chưa bao giờ yêu kiều dịu dàng như vậy. Chàng thất thần nhìn nàng hồi lâu, như thể lần đầu gặp nàng. Đỗ Hân Ngôn cười khổ trong lòng, từ trên lầu nhảy xuống, giơ tay chắn trước hai người họ.
“Tiểu Đỗ!”. Đinh Thiển Hà chau mày.
Hai nam tranh giành một nữ ngay giữa phố, trong đó có một người là Tiểu Đỗ Kinh Thành phong lưu nức tiếng, một người là đương kim Tam hoàng tử quân công hiển hách. Người qua đường lặng lẽ vây quanh, không ai dám lên tiếng, nhưng ai cũng tròn mắt dỏng tai để nhìn cho tinh, nghe cho rõ.
Cao Duệ khẽ chau mày. Trong lòng biết rõ Đại hoàng tử Hy và Đỗ Hân Ngôn đều không muốn mình lấy Đinh Thiển Hà. Đỗ Hân Ngôn lỗ mãng chặn ngay trước mặt, rõ ràng là muốn gây sự. Như thế là có thể ngăn được Cao Duệ này hay sao? Cao Duệ buông tay Thiển Hà, ôn hòa nói: “Tiểu Đỗ, huynh có điều gì muốn nói với Thiển Hà thì hãy mời nàng ấy vào phòng trong từ từ nói chuyện. Ban ngày ban mặt giữa đường thế này đừng để nàng ấy khó xử”.
Câu này nói ra, khiến Đỗ Hân Ngôn cảm thấy danh tiếng công tử phong lưu của mình đã biến thành công tử vô lại mất rồi.
Đương nhiên là Đinh Thiển Hà càng không chịu nổi tình cảnh này, nàng nói to: “Em chẳng có chuyện gì phải nói với huynh ấy. Tam điện hạ, chàng có còn định mời em đi thưởng cúc ăn cua không? Không đi thì em về phủ đây”.
Cao Duệ mỉm cười khiêu khích với Đỗ Hân Ngôn, tự tay vén màn che kiệu.
Đến lúc này Đỗ Hân Ngôn mới để ý thấy, Đinh Thiển Hà không còn cưỡi ngựa mà ngoan ngoãn ngồi lên kiệu. Chàng quay trở lại Túy Tiên Lầu trong ánh mắt đồng cảm của mọi người.
Đỗ Hân Ngôn nhặt lên một con cua, khẽ kéo nhẹ, bóc sạch chỗ thịt cua béo ngậy từ mai cua, lật mai cua lên, gạch cua vàng ruộm như muốn rớt ra ngoài. Chấm thịt cua vào giấm gừng đưa lên miệng, tươi ngon không sao tả xiết, lại uống thêm một ngụm rượu ấm, cảm thấy thật sung sướng.
Ông chủ và tiểu nhị hầu hạ trong quán đều rất thông cảm với chàng. Rượu hết lại đưa lên, cứ như là hôm nay Tiểu Đỗ Kinh Thành mà không say vì tình thì thật là không phải.
Đỗ Hân Ngôn ăn hết hơn mười con cua, uống hết ba cân rượu Hoa Điêu, ợ một cái rồi hỏi: “Ta đã say chưa?”.
Ông chủ quán nhìn chàng, áo xanh dính rượu, ố vàng gạch cua, ánh mắt mơ màng, hình như là đã say.
“Say hả? Ta chưa say! Mang tiếp rượu lên đây!”.
Đã uống, uống luôn đến lúc mặt trăng lên đến đỉnh trời. Ông chủ thở dài nghĩ, chắc chắn chàng ta đã say thật rồi, bảo tiểu nhị lên giục Đỗ công tử về nhà.
Hai mắt Đỗ Hân Ngôn vằn đỏ, chàng cầm một nắm đũa phóng ra, xuyên qua vạt áo tiểu nhị dính chặt cậu ta vào tường, Đỗ công tử hừ một ti