Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2134 lượt.
, rủi ro cũng đành, nàng không còn lựa chọn nào khác. Sự hận thù và cảm giác buồn bực cứ quấn lấy nàng, khiến nàng cảm thấy ngột ngạt không thể giải thoát.
Lúc này mặt trời đã xuống núi. Ánh nắng màu vàng cam chan hòa khắp hậu hoa viên tướng phủ, thỉnh thoảng lại nghe thấy vài tiếng chim. Đỗ Hân Ngôn ngồi trên cây cây đại bách lặng lẽ uống rượu, nhìn về phía đối diện, chỉ muốn qua ngay bên đó, nhưng phải cố dằn lòng lại.
Hiếm hoi lắm mới có những lúc bốn bề yên tĩnh nhường này, tiếng bầy chim gọi nhau về tổ cũng chẳng khiến cho cảnh sắc huyên náo thêm phần nào.
Nhưng mà cảm giác yên ổn này có thể kéo dài được bao lâu?
Từ phía hậu hoa viên đối diện vang lên tiếng đàn dồn dập, những thanh âm giận dữ đầy sát khí.
Nghĩ một lát, Đỗ Hân Ngôn phi thân nhảy vào hậu hoa viên tướng phủ, đứng trước Thẩm Tiếu Phi, cố tình làm mặt lạnh.
Người con gái không chút phấn son trước mặt chàng đàn càng gấp hơn, tiếng đàn càng giận dữ dội lên khiến Đỗ Hân Ngôn thiếu chút nữa lùi lại hai bước.
Chàng còn chưa giận, cớ gì nàng đã bực? Đỗ Hân Ngôn đưa tay giữ lấy dây đàn, cây đàn “tằng” một tiếng rồi đột ngột dừng lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn văng vẳng bên tai Đỗ Hân Ngôn.
Thẩm Tiếu Phi và chàng cứ nhìn nhau như vậy. Sau khi Thẩm tướng đi khỏi, Thẩm Tiếu Phi dốc hết mọi nỗi phiền muộn vào tiếng đàn, không ngờ Đỗ Hân Ngôn lại xuất hiện ở đây.
Một lúc sau, Thẩm Tiếu Phi mới nghiêng đầu nói: “Đỗ công tử cần tin, ta đã đưa tin. Cháo cũng là do công tử vừa cười vừa uống, lại còn nói là nấu từ ngọc dịch, quỳnh tương. Công tử còn gì chưa bằng lòng?”.
Vị đắng của hoàng liên lại quẩn quanh nơi đầu lưỡi, Đỗ Hân Ngôn nheo mắt, cúi người xuống, gằn từng tiếng: “Ta có một thói quen, muốn ai đó xúi quẩy lại nheo mắt, cô nương nhìn rõ rồi chứ, là như thế này này”.
“Thế thì ta không giúp Tam điện hạ nữa, ta nhận sai, từ bây giờ không dám trêu đùa Đỗ đại nhân nữa, cũng không bao giờ nghĩ kế hại đại nhân. Ta giúp đại nhân được không? Như thế liệu đại nhân có còn khiến ta xúi quẩy?”. Tiếu Phi mắt chớp chớp, miệng cười tươi như hoa hỏi chàng.
Đỗ Hân Ngôn gần như muốn buột miệng đồng ý. Chàng nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của Tiếu Phi, lại có cảm giác như đang bị đùa cợt. Nàng ta không cần tốn chút sức lực nào khiến cả hai phe rối loạn, ép chàng phải xin ban hôn ước để ổn định đại cục. Bây giờ nàng ta lại tươi cười nhẹ nhàng buông một câu muốn kết thúc? Đỗ Hân Ngôn gắng gượng nuốt lại những lời đã ra tận miệng.
Chàng cười. Ở bên cạnh người con gái này, càng ngày chàng càng cảm thấy hứng thú. Nụ cười trên khóe miệng chàng càng lúc càng rộng, hai mắt sáng quắc, chàng quyết định đấu tiếp với nàng, chàng không tin mình sẽ thua mãi. Chàng nghĩ đến việc Vô Song từng nói, có thể là Thẩm Tiếu Phi đã thích chàng, mà cảm thấy lạnh người. Chàng lại nhìn Thẩm Tiếu Phi, đôi mắt phượng trong veo trong ánh trời chiều, mà càng khâm phục tài diễn kịch của nàng.
Đỗ Hân Ngôn nhướng mày nói vẻ trêu đùa: “Nghe ý của tiểu thư, lẽ nào tiểu thư đã có tình cảm với tại hạ rồi? Nếu đã thích ta, tại sao còn làm những việc khiến ta ôm hận? Chẳng lẽ tiểu thư không muốn tìm mọi cách lấy lòng ta, khiến ta vui lòng? Cho dù ta có khiến tiểu thư xui xẻo, tiểu thư cũng nên cảm thấy vui vẻ mà chấp nhận mới phải!”.
Nếu Đỗ Hân Ngôn có một cái đuôi, chắc lúc này cái đuôi ấy đã chọc thẳng lên trời rồi. Vẻ mặt của chàng, lời nói của chàng khiến Tiếu Phi tức đến run rẩy tay chân, chỉ mong có thể đá người này xuống đất mà giẫm như con gián cho hả dạ. Nhưng nàng lại rất thích vẻ dương dương tự đắc ấy. Nàng nghĩ đến tiếng tiêu ở núi Lạc Phong, nếu có được trái tim chàng thì sẽ thế nào? Khi chưa gặp chàng, tài thơ phú văn chương của Tiểu Đỗ Kinh Thành đã khiến nàng ngưỡng mộ. Khi gặp chàng rồi, dáng vẻ dịu dàng nho nhã, nội tâm sâu xa, một khúc tiêu du dương réo rắt không vương bụi trần, một tay phóng hỏa thiêu rụi cả hậu hoa viên tướng phủ cũng đủ gọi là ác độc. Có thể khiến Tam hoàng tử Duệ đố kỵ, Đại hoàng tử Hy coi trọng, Tiếu Phi không thể lơ là bất cứ lời nói và cử chỉ nào của Đỗ Hân Ngôn.
Hà cớ gì chàng lại nói những lời buông tuồng suồng sã ấy? Tiếu Phi suy nghĩ rất lâu, đôi mắt mở to không chớp nhìn chàng, nàng thản nhiên nói: “Em thích chàng. Đỗ công tử, chàng có thích em không?”.
Đỗ Hân Ngôn sững người, nụ cười trên khuôn mặt cũng trở nên cứng đờ. Nàng ta lại to gan đến vậy, thực ra… cũng thật là thú vị. Chàng nghiêm mặt đứng thẳng dậy, ngạo mạn nói: “Thực ra ta không hề hối hận đã đề thơ ở hội thơ năm ấy. Trong lòng ta, cô nương không xứng bằng một ngón tay của Thiển Hà. Một người con gái độc địa nhỏ nhen không biết tự trọng như cô nương mà muốn ta sinh tình, thật còn lạ hơn lợn biết trèo cây”.
Tiếu Phi cười rũ ra, không hề có chút xấu hổ. Ngón tay khẽ chạm vào dây đàn, nàng thư thả nói: “Thế nên, cho dù ta có thích công tử, ta cũng không cần phải tìm mọi cách để lấy lòng công tử, khiến công tử vui lòng. Yêu không được thì phải hận, nên ta làm những việc khiến công tử căm hận cũng là chuyện bình thường. Ta đúng là người độc địa nh