XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

nh mắt của Bạch Quản nhìn ta rất kì quái, thật lâu sau, hắn bất đắc dĩ nói: "Này, sao có thể nói loạn sư phụ của mình tốt?"
Ta phát hiện tự mâu thuẫn, lắp bắp nói: "Sư phụ của ta, sư phụ của ta là khác, tất cả mọi người đều công nhận là hắn tốt, hắn cái gì cũng biết, ta chẳng biết cái gì, không thể đánh đồng..."
Bạch Quản quan tâm vuốt mặt ta, an ủi: "Không có việc gì, ta hiểu, về sau người khen sư phụ người, ta khen sư phụ ta, không ai liên quan đến ai."
Ta cắn môi, không biết phản bác thế nào.
Bạch Quản cười hì hì: "Ta thích nhất sư phụ, sư phụ của ta xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất!"
" Đừng nháo!!" Ta bị khen đến gò má cũng nóng lên, tay chân không biết để vào đâu.
Bạch Quản dụi đầu vào lòng ta, cười xấu xa: "Ta phát hiện sư phụ người tất cả mọi chuyện đều lấy lời sư công dạy mà làm, vì sao?"
Ta vất vả lắm mới bình tĩnh được, giải thích: "Sư công của ngươi mọi việc đều tinh thông, đối với đồ nhi lại sủng nịch vô cùng, làm việc chưa bao giờ phạm sai lầm, cho nên ta từ nhỏ đã nghe hắn nói, hắn bảo ta làm gì ta sẽ làm cái đó."
Bạch Quản mất hứng hỏi: "Mọi thứ đều nghe theo lời sư phụ, chẳng lẽ hắn bảo người đi chết, người cũng đi chết!"
Ta không chút do dự, đáp: "Nếu như sư phụ muốn ta đi chết, đích thị là ta có lý do đáng chết, đáng phạt."
Lời còn chưa dứt, Bạch Quản đã trợn mắt há mồm, hắn ngượng ngùng nói: "Sư phụ ngươi... lời này của người cùng lời của Chu Thiều có khác gì nhau?"
Hẳn là lòng ta đối với sư phụ, cũng giống như lòng Chu Thiều đối với mỹ nhân đi????
Quá vô sỉ rồi!
Ta nghĩ một hồi mới kịp phản ứng, quẫn đến mức muốn tìm lỗ nẻ để chui. Vội vàng giải thích cho Bạch Quản là sư phụ ôn như thế nào, tài giỏi ra sao...
Bạch Quản càng nghe càng trầm mặc, ánh mắt ảm đạm.
Ta cho rằng hắn đã hiểu được, thấy đã là canh bốn, liền bảo hắn đi ngủ sớm chút.
Bạch Quản quay người rời đi, đi đến cửa lại bỗng nhiên quay đầu, hỏi: "Sư phụ, nếu như trong thiên hạ có người tài giỏi hơn, ôn nhu hơn, đối xử tốt hơn với người, người sẽ thích hắn như thích sư phụ chứ??"
Vấn đề này ta chưa bao giờ nghĩ tới, không khỏi á khẩu.
Nghĩ mãi, ta lắc đầu, miễn cưỡng cười, nói cực kì nhẹ: "Đêm đã khuya, đi ngủ một chút đi."
Bạch Quản không truy hỏi nữa, rảo bước về phòng.
Ta mệt mỏi ngã vào bên gối, lẳng lặng nhìn xà ngang trên nóc, trong đầu trống rỗng, cho đến khi ngọn nến đã cháy hết, mọi thứ chìm vào bóng đêm.
Khóe mắt ta chậm rãi chảy xuống một dòng nước mắt, lại lặng lẽ biến mất không thấy gì nữa.
Trong thiên hạ này, có lẽ sẽ có nam nhân tốt hơn sư phụ rất nhiều.
Nhưng bọn hắn đến tột cùng cũng không phải sư phụ mà ta thích nhất.
Co rúc trong chăn, dần dần thiếp đi... Trong lúc mơ hồ, có người nhẹ nhàng hôn mặt ta, mang theo khí tức nóng ấm, hôn tới vệt nước mắt, tựa như đang chạm vào cánh hoa yếu ớt nhất.
Là mộng sao?
Ta dần dần tỉnh lại, giãy dụa muốn động lại phát hiện toàn thân giống hệt như lần trước, giống như bị vô số sợi tơ mềm mại trói chặt trên giường, ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy được.
Khí tức cường đại đáng sợ lại một lần nữa đập vào mặt, mái tóc dài của nam nhân lướt qua trán của ta, ẩn ẩn mang theo mùi thơm nhàn nhạt.
Hắn nhẹ nhàng vén lên mái tóc dài của mình, khẽ nâng vai ta lên, hôn lên môi, nhấp nháp chút một, lại vươn đầu lưỡi như linh xà vào, cạy mở khớp hàm, tùy ý xâm chiếm, tay kia ôm lấy thắt lưng ta, luồn vào áo ngủ thăm dò, mang theo cảm giác lành lạnh, tùy ý chạy trên da thịt.
Ta tỉnh táo triệt để, há miệng định cắn.
Hàm răng vừa đụng phải lưỡi của hắn, hắn bỗng nhiên với lên ngực ta, thoáng xẹt qua, dùng sức véo một cái.
Chỗ mẫn cảm bị tấn công, ta không kịp nghĩ, điên cuồng la lên.
Hắn chậm rãi thu lại nụ hôn, dùng đầu ngón tay chặn lại tiếng kêu của ta, chậm rãi nói năm chữ: "Ta đợi được nàng rồi..."
Giọng nói khàn khàn trầm thấp kia, phảng phất như được truyền từ chốn sâu nhất của địa ngục, lại mang vẻ ôn nhu và sức hấp dẫn vô hạn.
Trong bóng tối, ta cảm nhận được ánh mắt của hắn như lửa cháy hừng hực, như con nhện giăng bẫy, như sói đói nhìn mồi.
Khiến ta sởn hết gai ốc, không ngừng run rẩy.
Hắn tỏ ra rất hài lòng với phản ứng của ta, cười khẽ hai tiếng, không nhanh không chậm mà vuốt ve khuôn mặt của ta, vô cùng kiên nhẫn. Cuối cùng, dùng đầu ngón tay lưu luyến vòng vo mấy lần chỗ xương quai xanh của ta, giúp ta kéo vạt áo có chút xốc xếch lại, đứng dậy, biến mất không thấy gì nữa.
=============================
(*)Long Dương chi thích: Cái này chắc ai cũng biết, ta chỉ chú thích cho người không biêt :nhamnho:
Giống như đoạn tu, từ này chỉ chuyện nam nhân mà ham mê nam sắc, thích đam mỹ, boylove... :16:






Chuyện hôn nhân
"Sư phụ tỷ tỷ, người còn chưa dậy ạ?"
Bạch Quản ở bên ngoài gõ gõ cửa phòng, lo lắng gọi to.
Ta từ trong chăn mơ mơ màng màng mở mắt ra, lại bị ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua ô cửa sổ chiếu vào làm chói mắt. Đầu óc lại trống rỗng lần nữa, loáng thoáng nhớ đến chuyện