Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
tâm, chữ viết đẹp hay không không quan trọng, quan trọng nhất là phải để cho lòng ngươi được thanh tịnh..."
Chu Thiều nghe xong, dùng quyết tâm của tráng sĩ chặt cổ tay, nhận lấy bút nghiên, đối chiếu với bảng chữ mẫu ta ghi cho hắn, vụng về bắt đầu viết... chữ nào chữ ấy tròn núc ních, không cẩn thận còn vảy ra vài giọt mực. Ta đứng ở bên cạnh xem mà sợ hãi thán phục, cảm thấy đứa trẻ dòng dõi thư hương, mới lớn bằng đấy thôi, nói chữ xấu mà đã thế này, một kẻ không học vấn không nghề nghiệp như hắn thực tế có trình độ thật cao.
Bạch Quản khinh bỉ liếc hắn hai cái, rất tự giác mài mực, đề bút, chăm chú viết xuống mấy chữ to khá đẹp. Ta cảm thấy thể tự của hắn có chút giống sư phụ, lại không có nội liễm thanh nhã của người, ngược lại cực kì phóng khoáng, mang theo vài phần ngang ngược càn rỡ, nhuệ khí bức người.
Hài tử kém hơn cần thiên vị một chút.
Ta đi lại bên cạnh Chu Thiều, lấy bút của hắn, chiếu vào bảng chữ mẫu, cẩn thận làm mẫu giảng giải, lại đưa lại bút cho hắn, Chu Thiều cố gắng nhẫn nại, đã viết thêm mấy chữ nữa, giận dữ nói: "Mỹ nhân sư phụ thật lợi hại, chữ của người so ra chẳng kém chữ của ông nội ta là mấy, đáng tiếc ta đần, dạy thế nào cũng không thành..."
Ta nhịn cười không nổi: "Hồi bé ta học chữ đến ba năm còn chưa viết được như ngươi bây giờ đâu."
Chu Thiều không tin: "Người dỗ ngọt ta rồi, ta chơi bời suốt ngày, không học bài, cha mẹ lại cưng chiều ta, chữ viết thì đọc được những không đẹp, ngươi chăm chỉ như vậy, sao có thể đến ba năm còn không bằng ta?"
Bạch Quản cũng chuyển mắt lại đây, ta vân vê chén trà trong tay, xấu hổ nói: "Thiên tư của ta thực sự rất...tệ. Học đàn phải học đến hai mươi năm mới hiểu hết được âm luật, học chữ học đến mười năm mới phân biệt được tốt xấu."
Bạch Quản:"Sư phụ tỷ tỷ thổi sáo hay vô cùng."
Ta lắc đầu nói: "Không có chuyện gì không làm được, quan trọng là kiên nhẫn, năm xưa ta có danh hiệu "Tiên đồng ngốc nhất Thiên Giới" cũng không phải hư danh đâu, cũng may sư phụ kiên nhẫn, thế nào cũng không từ bỏ việc dạy dỗ ta, ta mới có thể được như hôm nay. Hôm nay làm thầy, ta cũng không thể vì đồ nhi mình ngốc mà mất kiên nhẫn được. Nhất định phải dốc lòng dạy bảo."
Ta kéo tay Chu Thiều, tiếp tục dạy hắn viết.
Chu Thiều rất hưởng thủ, càng chăm chỉ viết, Bạch Quản trầm mặc không nói, chuyển qua viết chữ nhỏ, càng viết càng trượt khỏi khuông, một lát sau nói: "Sư phụ, ta không viết được chữ nhỏ, người cũng dạy ta đi."
Ta thấy hai đứa viết cũng khá khá rồi, an tâm đến phòng bếp, dựa theo cách nấu cơm mà Nhạc Thanh dạy, đo nước, cân gạo cẩn thận, cho vào nồi, mở ra gói gia vị hắn đã nếm xong, cẩn thận nấu cháo cho mọi người - đây là món duy mất ta có thể làm cho người ta ăn vào miệng được tính cho đến thời điểm này.
Ngoài của truyền đến tiếng ồn ào, tiếng quát củ Chu lão gia như tiếng sấm bên tai: "Thằng ranh con kia đâu? Nó lại lêu lổng bụi nào rồi? Đều là hai đứa vô dụng các ngươi, chiều đến mức nó coi trời bằng vung, tương lai sau này chắc chắn nó sẽ làm mất hết mặt mũi Chu gia này, chẳng bằng sớm đánh chết, tránh hậu hoạn."
Phía sau đã có giọng một nam tử mềm yếu tiếp lời: "Phụ thân, con đến trung niên mới có một mụn con, Chu gia chỉ có một đứa này, ngài đánh chết hắn chẳng phải nhà mình tuyệt hậu? Sách hắn không chịu đọc cũng không sao, dù sao gia sản nhà mình lớn thế, chi bằng nuôi sống hắn để còn trông mong vào cháu chắt chứ."
Sau đó lại đến giọng nữ nhân khóc lóc kể lể: "Lão gia à, con chỉ có đứa con trai này thôi, con còn trông cậy vào nó chăm sóc lúc tuổi già, ngài muốn đánh chết hắn chẳng bằng đánh chết con trước, là tội dạy con không thành!"
Chu lão gia cả giận nói: "Cái rắm! Câm miệng hết cho ta!"
Quản gia mặt ủ mày chau đau khổ khuyên nhủ: "Lão gia, đừng nóng giận, có gì từ từ nói, cái gì mà câm miệng, cái rắm, còn ra thể thống gì nữa."
Bảy tám nô bộc, bốn năm nha hoàn, cùng với Chu lão gia và cha mẹ của Chu Thiều hùng hổ nhảy vào đại môn nhà ta, muốn bắt nghịch tử về, hưng sư vấn tội.
Chu Thiều đang cầm bút phấn đấu với giấy mực bị dọa đến toàn thân run bần bật, trên người dính vài giọt mực cũng không dám lau, cúi đầu nói: " Ông nội!"
"Viu!" gió lạnh thổi qua.
Cả đoàn người khí thế hừng hực lập tức biến thành tượng đá, miệng há hốc, cơ hồ có thể nhét vừa vào đó năm quan tiền trứng muối hôm qua ta cò kè mặc cả mua được.
Hai vợ chồng Chu thị xoa xoa mắt, không dám tin, lại tiếp tục xoa xoa mắt, vẫn là không dám tin.
Chu lão gia làm quan nhiều năm, kinh nghiệm dạn dày, phục hồi lại tinh thần, bước nhanh đến kiểm tra, xác nhận thứ Chu Thiều đang chép là "Kinh Thi" mà không phải dâm từ diễm khúc hay Đông Cung văn, lần nữa chết đứng tại chỗ, lắp bắp hỏi quản gia: "Không phải nó bị quỷ quái nhập vào thân đấy chứ?"
"Lão gia, ngài sao có thể nói đích tôn nhà mình như vậy được?" Quản gia nói xong, nhưng cũng bán tín bán nghi nhìn Chu Thiều nửa ngày: "Nếu không, tìm đạo sĩ đến xem thử?"
Chu Thiều mất mặt lắm rồi, biểu lộ rất mất trật tự, hắn co lại bả vai, lại sờ sờ mông mình, nói rất