Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

vuốt, nổi giận đùng đùng nói: "Mặc kệ! Ta không giết chính là không giết!"
Chu lão gia rút ra đại đao, chuyển sang đứng tấn: "Yêu nghiệt, còn muốn động thủ!"
Quản gia bên cạnh ưu phiền lo lắng khuyên nhủ: "Lão gia à, người ngàn vạn lần đừng làm ẩu, coi chừng eo của người."
Ta sợ Chu lão gia chịu thiệt, xuất ra năm sợi tơ bạc, trói chặt Nguyệt Đồng, ở giữa ngăn cản hai người, cân nhắc biện pháp giải guyết.
Bỗng nhiên, mọi người được giữ lại ngoài phòng thét lên khủng bố chói tai: "Yêu quái! Rất nhiều yêu quái đến đây! Đạo trưởng cứu mạng!"
Có giọng nữ lanh lảnh ngạo mạn truyền đến: "Đồ mũi trâu nào đến đây, lại dám đụng đến con nuôi của lão nương? !"






Thiên Khiển
Mê hương có vị ngòn ngọt màu hồng phấn cuồn cuộn tuôn ra, những gia đinh chờ đợi ở ngoài động lần lượt ngã xuống, Bạch Quản đang nhìn lén ở ra vào thấy tình thế không ổn vội nhảy vào trong động, ta vội vã niệm phong quyết, xua làn mê hương trong động đi, đến lúc dẫn mọi người ra ngoài cửa thì đã thấy khắp núi đồi có đến mấy trăm yêu quái, tướng mạo hình thù kì quái, con nào con nấy cầm vũ khí, vẻ mặt hung hãn.
Ở giữa đàn yêu quái có một con hồ yêu tóc đỏ, mái tóc búi xễ, khoác trên vai bảy tầng lụa đen, mị nhãn như tơ, dáng vẻ thướt tha yêu kiều, lộ ra một nửa bộ ngực trắng nõn, cổ tay đeo bảy tám cái vòng vàng, đi đi lại lại mang theo tiếng chuông đinh đang vui tai, móng tay dài sơn đỏ chót. Nàng đứng giữa màn sương mù, cười mà như không cười hỏi ta: "Quả là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, vì sao lại đến khi dễ tiểu Nguyệt Đồng nhà ta?"
Ta có hơi ngốc, nhưng chẳng phải loại ngu. Biết rõ mình mang theo nhiều đồ đệ cùng phàm nhân không có khả năng tự bảo vệ mình như vậy, nếu động võ với đám yêu quái này thì tuyệt đối không chiếm được phần thắng, liền kể lại đầu đuôi sự việc một lần.
Còn chưa nói xong, hồ yêu liền ngáp một cái, vuốt ve phe phẩy mấy sợi tóc mai dài, không kiên nhẫn mà ngắt lời: "Biết rồi, kẻ bị chết kia chỉ là một phàm nhân, không tính là đại sự gì. Nguyệt Đồng nhà ta đầu óc đần độn, làm việc thiếu tính toán, làm tiên tử mất hứng, cứ để ta mang hắn về giáo huấn một trận là được rồi."
Chu Thiều đứng trong bầy yêu, say đắm si mê nhìn chằm chằm vào dáng người yểu điệu của hồ yêu, căn bản không nghe thấy ta hỏi.
Bạch Quản tìm một vòng, chỉ vào cái rương trong góc tường, nói: "Nó ở đàng kia."
Nguyệt Đồng chẳng biết đã biến trở về nguyên hình từ lúc nào, trốn ở trong rương, lộ ra nửa cái đuôi dài, run bắn lên. Đến tận khi ta túm nó ra ngoài mới biến trở lại hình người, cúp đuôi rủ tai đứng cách xa xa hồ yêu, giọng run rẩy: "Mẹ nuôi, con..."
Hồ yêu nhìn hài cốt vung vãi đầy đất, trên khuôn mặt quyến rũ phong tình hiện lên vẻ tức giận, cười càng tươi: "Tiểu Nguyệt Đồng đã trưởng thành rồi, chẳng những chạy loạn khắp nơi, còn trộm Lưu Ly Bát Bảo Tháp của ta đi chơi? Con mèo nhỏ này nhà ngươi, cầng ngày càng đáng yêu rồi..."
Nguyệt Đồng lắp bắp giải thích: "Meo... Con không trộm. Con chỉ sợ nhưng yêu quái vẫn bắt nạt ta sẽ đến xâm phạm Uyển Nhi cô nương nên mới mượn Phong Lôi trận dùng một chút, sau đó sẽ trả lại, thế nhưng mà..."
Hồ yêu hỏi: "Ngươi đinh vụng trộm mượn lấy dùng, rồi lại vụng trộm trả lại à?" Đứa nhỏ này, tật xấu trộm đồ đến bao giờ mới sửa được hả?"
Nguyệt Đồng bị dọa đến nước mắt nước mũi đều chảy rồi, không ngừng cầu xin: "Mẹ nuôi, con không dám nữa, mẹ tha cho con đi. Sau này con sẽ ngoan ngoãn, cam đoan không ra ngoài chơi, mẹ bảo con ngủ với ai, con sẽ ngủ với kẻ đó, ngủ thế nào cũng được."
Ta nghe không hiểu: "Là sao?"
Nguyệt Đồng không dám trả lời, hồ yêu rất bình thản nói: "Yêu quái sống ở thế gian cũng chẳng dễ dàng gì. Đứa nhỏ này ngu ngốc bẩm sinh, văn không thành võ chẳng nên, miệng cũng không đủ ngọt, may mà có vài phần tư sắc, thân thể mềm mại, những yêu quái nam nữ thích nó phục vụ ở quanh vùng núi này không phải là ít, coi như có thể giúp ta ít việc. Tiên tử, người có muốn thử một lần không. Cảm giác không tệ đâu."
Ta nghĩ mãi mới hiểu được ý nàng, tức giận đến mặt đỏ rần: "Sao có thể chà đạp nó như thế?"
Hồ yêu cười hỏi: "Lãng phí quá à?"
Nguyệt Đồng sợ lắm rồi, lấy hết sức lắc đầu phủ nhận: "Không lãng phí. Mẹ nuôi là vì nghĩ cho an toàn của con nên mới giam con lại, sợ con không có cơm ăn mới cho con đi ngủ với người ta, để con có cơ hội phát huy ưu điểm duy nhất!"
Nó đáng thương đến nỗi cả Chu lão gia tử cũng phải lắc đầu.
mà ngay cả Bạch Quản xưa nay vốn ghét tiếp xúc với người lạ cũng phải khẽ giật góc áo của ta, hỏi: "Con mèo yêu này trộm Phong Lôi Trận không phải là để phòng Lưu Uyển cô nương chạy trốn, mà là để bảo vệ sự an toàn của nàng, có thể bản tính nó cũng không xấu. Hồ yêu kia mới không phải kẻ lương thiện, đến lúc về còn không biết sẽ chà đạp nó như thế nào, sư phụ, nếu người đã ưa thích nó thì không bằng cứu nó đi."
Nguyệt Đồng nghe vậy, như chết đuối vớ được cọc mà khẩn cầu nhìn ta.
Ta cực lực khắc chế lòng thương cảm đồng tình đang trào dâng trong l