Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
n bố: "Đừng kháng cự nữa, sẽ chỉ làm ngươi bị thương, ta nhìn trúng thứ gì, thì bất kể như thế nào đều phải có được nó trong tay, ngươi nhất định sẽ thuộc về ta."
Ta đau đến ứa nước mắt, vẫn cứng rắn nói: "Cho dù ta hồn phi phách tán, cũng sẽ không cùng loại người mờ ám như ngươi ở cùng một chỗ! Ngươi là. . ." Ta vô cùng hối hận, chẳng quan tâm là ngày thường đã dạy bảo Bạch Quản thế nào, tổng hợp lại tất cả những gì thường ngày chứng kiến được, suy nghĩ một lúc lâu, rốt cuộc tìm được câu mắng chửi người, lắp bắp bảo, "Ngươi là hạ lưu! , người quái dị! Lưu manh! Là . . ."
"Đồ đê tiện, ác ma, hỗn đản, dâm tặc." Tiêu Lãng thấy ta, mắng chửi không được lưu loát, hứng trí bừng bừng giúp ta bổ sung toàn bộ, còn đề nghị nói," Hay là thêm cả Vương bát đản với Đăng đồ tử?"
(*TT: Bạn nào đọc ngôn tình chắc biết Vương bát đản là đồ con rùa, khốn khiếp, Đăng đồ tử là háo sắc như Sở Khanh rồi nhỉ? :3 không giải thích dài dòng nữa, đọc tiếp :3)
"Ta. . . Ta. . ." Ta tức giận thở gấp, sống mũi cay cay, mắt thấy hắn lại sắp sửa đè lên người ta sỗ sàng sờ loạn, rốt cục "Oa" một tiếng khóc to, một bên dùng chân đạp hắn một bên thét lên, "Ta muốn sư phụ! Trả sư phụ cho ta! Sư phụ cứu mạng!"
"Ngươi kêu to lên, gọi toàn bộ đồ nhi của ngươi tới đây, ta - ngay trước mặt ngươi, khiến cho bọn họ muốn sống không được muốn chết không xong."
Tiêu Lãng rốt cục nổi giận, khẩu khí khiêu khích mập mờ bỗng trở nên cứng ngắc nguội lạnh, "Ngươi còn nhớ sư phụ ngươi thanh cao, ta liền ném hắn vào trong ma quân, để cho hắn nếm thử mùi vị ngàn người cưỡi, vạn người đè. Ngươi còn nhớ sư phụ ngươi anh tuấn, ta liền cắt toàn bộ tai, mũi của hắn, lột da mặt hắn. Ngươi còn nhớ sư phụ ngươi ôn nhu, ta liền làm cho hắn không còn đầu lưỡi để dỗ ngon dỗ ngọt với ngươi, không còn hai tay để vuốt ve tóc của ngươi, nếu sau này ngươi còn nói ngươi nhớ sư phụ sư phụ ngươi cái gì? Ta giúp ngươi xử lý sạch."
Kỳ thật ta không biết ngàn người cưỡi vạn người đè là có ý gì, chẳng lẽ lại để cho sư phụ ta đi làm con lừa con ngựa? Thế nhưng ta không dám mở miệng hỏi loạn, yếu ớt ở trên giường, từ từ nhắm hai mắt đang run rẩy.
Tiêu Lãng không bực bội nữa, hắn tự tay vén tóc của ta ra sau tai, ôn nhu ôm vai của ta, giống như tình nhân thì thầm: "A Dao ngoan, không phải sợ. Nếu như có ngày ngươi bị hồn phi phách tán, ta sẽ làm cho toàn bộ người ngươi quen biết đi cùng ngươi, như vậy ngươi sẽ không cô đơn đâu."
Hắn thâm sâu khó lường, thao túng toàn bộ mọi thứ.
Hắn là tham ma thuần túy trong các ác ma, tùy ý làm bậy, không từ thủ đoạn, không sợ hãi.
Không có thương hại, không có lương tâm, chỉ có tham lam và chiếm giữ.
Cho dù ta không tin sư phụ rơi vào tay hắn, cũng không dám làm loạn.
Tiêu Lãng ôm thân thể cứng ngắc của ta, tách ra hai chân đùa bỡn. Một đồ vật nóng bỏng đang cọ ở bên hông, ta mặc dù không rõ thứ đó dùng để làm gì, nhưng theo động tác xâm nhập của hắn, trong đầu cũng mơ mơ hồ hồ vẽ ra được hình dáng.
Ta biết rõ sự tình không tốt đang xảy ra rất mắc cỡ, nhưng không cách nào chống cự, giọng nói run run, yếu ớt hỏi: "Ngươi đang làm cái gì?"
Hắn nói: "Dạy cái mà sư phụ ngươi muốn dạy cũng không dám dạy, còn không cho phép người khác dạy."
Ta vẫn không hiểu.
Hắn giải thích: "Là chuyện nam nữ."
Ta như sấm đánh đỉnh đầu, bừng tỉnh đại ngộ.
Việc này ta hiểu, tức là sinh con cho đối phương. Nhưng dù có chết ta cũng không sinh con cho ác ma! Vì vậy liền cắn xé, dốc sức liều mạng chống cự, cho đến tận lúc đối phương lại uy hiếp muốn tiêu diệt đồ đệ của ta, mới thành thật nằm im.
Tiêu Lãng chơi đùa không thấy thú vị, hắn mất hứng hỏi: "Ngươi thật sự chán ghét ta đến vậy?"
"Đúng" Ta hàm răng phát run, thành thật trả lời.
"Ta lại rất thích ngươi, không quá hi vọng trông thấy bộ dáng này của ngươi," Tiêu Lãng suy tư hồi lâu, trên không trung bấm bấm vài đốt ngón tay, bỗng nhiên cắn vào vai ta một cái, xấu xa cười nói, : Không bằng. . . Ta cùng ngươi cá cược đi?"
Hắn để nửa thân trần, bộ ngực dính sát trước ngực ta, ngón tay nhẹ nhàng vẽ vài vòng lên chỗ xương quai xanh, hô hấp dồn dập, tim đập lại bình tĩnh, giống như không hề đếm xỉa tới đã muốn quyết định vận mệnh của ta.
Đánh bạc là không tốt, ta rất chán ghét, hơn nữa Tiêu Lãng nổi danh lắm mưu nhiều kế, đánh không nắm chắc phần thắng. Bất luận là hắn đưa ra yêu cầu gì cũng sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Thế nhưng, hiện giờ pháp lực của ta đã bị phân tán hoàn toàn, dưới trướng người khác, cũng như con chuột nằm dưới vuốt mèo, mặc cho xử trí, thật sự không có năng lực phản bác.
Đã đứng cạnh vách núi, bất luận là cự tuyệt hay đáp ứng,còn hoàn cảnh nào có thể tồi tệ hơn sao?
Tiêu Lãng nhìn ra sự do dự của ta, ném đến càng nhiều hấp dẫn: "Nếu như ngươi thắng, ta không dây dưa với ngươi nữa, còn trả sư phụ lại cho ngươi, thế nào?"
Chương 14: Đánh cược
Dịch: Đại tiếu giang hồ
Biên: Vivian Nhinhi
Tuy biết ma không thể tin, cái này lập tức làm ta động tâm: "Thật sự?"
Tiêu Lãng thoáng một cái bỗng nhiên đè bả vai của ta, giống như có tức