XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

ể nói vài lời dễ nghe để dỗ ta vui vẻ sao?"
Ta ân cần khuyên nhủ: "Sách sử có nói, thuốc đắng dã tật, lời thật khó nghe."
Tiêu Lãng u ám nói: "Còn nói nhảm, ta sẽ cắt đầu lưỡi ngươi."
Ta câm miệng. . .
Tiêu Lãng tức giận đến đậu hủ cũng không thèm ăn, nằm bên cạnh ngẩn người.
Ta rón ra rón rén trốn cạnh giường, bị phát hiện, hung hăng kéo trở về, xương quai xanh thiếu chút nữa bị kẹp gẫy.
Giọng nói như nặn ra từ trong kẽ răng của Tiêu Lãng, từng chữ từng chữ nhảy ra ngoài: "Vợ cũng tốt, thiếp cũng được, tóm lại ngươi thua, ngươi là của ta."
Ta rất hối hận ngày thường không thu thập kỳ trân dị bảo, bây giờ cần dùng thì mới phát hiện mình không có gì có thể lấy ra để đánh cuộc, đầu óc xoay vòng nửa ngày, mới nhớ tới vấn đề mấu chốt nhất: "Ngươi muốn đánh cuộc gì?"
"Ta muốn đánh cuộc gì ngươi có thể cự tuyệt sao?" Tiêu Lãng đầu óc lẫn lộn cũng tỉnh táo lại, khôi phục khẩu khí lãnh đạm lúc đầu.
Ta lắc đầu: "Không thể."
Tiêu Lãng hỏi: "So đọc sách?"
Ta có chết cũng không làm.
Tiêu Lãng hỏi: "So quyền cước?"
Ta thà chết chứ không chịu khuất phục.
Ta: "So thêu hoa?"
Tiêu Lãng thiếu chút nữa cắn chết ta.
Trái thương lượng phải trao đổi, ta rất đau xót mà phát hiện ra mình tìm không ra một phần thắng nào trong canh bạc này, rất do dự.
Cuối cùng Tiêu Lãng chốt lại, nói: "Chúng ta chơi trò trốn tìm đi?"
Ta không rõ.
Tiêu Lãng ôm lấy ta giống như đứa trẻ, nhẹ nhàng nói: "Thiên Giới không có ai biết diện mạo thật của ta, ta cho ngươi thời gian ba tháng, nếu ngươi có thể từ Lạc Thủy trấn tìm ra ta, ta sẽ nhận thua, thực hiện lời hứa. Nếu ngươi tìm không ra. . ." Hắn nói đến đây, ngừng một chút, oán hận nói: "Thân thể của ngươi là của ta!"
Chơi trốn tìm ta coi như am hiểu, nhưng e sợ trong đó có lừa gạt, cẩn thận hỏi: "Thiên hạ to lớn, ngươi trốn đi chân trời góc biển, ta làm sao tìm được, cũng nên giới hạn một phạm vi đi chứ?"
Hắn nói: "Ở tại Lạc Thủy trấn, ngày hôm qua ngươi dùng toàn lực ngăn Thiên Lôi, nghịch chuyển thiên mệnh, ta thật sự nợ ngươi một món nợ ân tình rồi."
Ta sững sờ, trong đầu dần dần hiện ra một dự cảm không tốt.
Tiêu Lãng lại để cho dự cảm của ta thành sự thực: "Đúng vậy, ta vẫn ẩn nấp bên cạnh ngươi."
Là người do hồ yêu mang đến? Hay là một người bên cạnh ta. . .
Tiêu Lãng lưu luyến không rời, dứng dậy rời đi, đi tới trước cửa, quay đầu lại hỏi: "Ngươi cố gắng đoán xem, đoán thử ta là ai?"
Cánh cửa khẽ đóng.
Một trận gió lạnh thổi qua, sởn hết cả gai ốc.






Thật giả
Tiêu Lãng đi rồi, ta vẫn còn ngồi nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề.
Ta là một tiên nữ có bổn phận và trách nhiệm.
Qua một thời gian được rèn luyện khả năng cò kè mặc cả dưới thế gian, ta đã biết lúc kí hợp đồng làm ăn phải có sự đồng ý sau khi thương lượng của hai bên.
Hôm nay Tiêu Lãng đơn phương đưa ra đề nghị, ta mặc dù đã cố vấn cho hắn về phạm vi cùng với loại hình cá cược này nọ nhưng lại chưa đồng ý chính thức cùng hắn chơi trò trốn tìm này. Cho nên, dù ta dùng thủ đoạn chơi xấu thì chắc cũng không tính là không tuân thủ hứa hẹn chứ?
Ta vô cùng cảnh giác với loại đồ đệ không rõ lai lịch này, lập tức bắt lấy mấu chốt mà vặn hỏi: "Ngươi muốn lợi dụng trời tối làm cái gì?"
Bạch Quản ném Nguyệt Đồng xuống, Nguyệt Đồng dùng hết cả bốn bộ móng vuốt, chỉ thoắt cái là bò lên được đầu vai ta, lại cuộn mình thành một đoàn, ngoe nguẩy cái đuôi, ngáp: "Sư phụ chủ nhân, nhà của người có mùi chuột rất nặng, đêm nay phải chỉnh đốn cho tử tế, để cho bọn chúng biết rõ sự lợi hại của nhà mèo ta!"
"Chuột?" Ta ngửi trái hít phải, ngoài hương hoa lê trong vườn ra thì không thấy bất cứ mùi hôi gì.
Ngoài phòng chợt truyền đến giọng nói vui vẻ của Bao Hắc Kiểm: "Ngọc Dao, điểm tâm hôm nay có gì ngon không? Ta tới giúp cô nếm thử này."
Cặp mắt của Nguyệt Đồng lập tức sáng lên, hoàn toàn tỉnh táo lại, xù lông ra, duỗi lưng một cái, liếm liếm môi. Rất nhẹ nhàng linh hoạt mà nhanh chóng bò lên bên trên cây đại thụ, dựng thẳng cái đuôi lên, sung sướng chờ con mồi vào cửa.
Bao Hắc Kiểm vừa mới bước được nửa bước vào cửa.
Bóng trắng nhanh như tia chớp đã phóng từ trên cây xuống, bốn cái chân đầy vuốt sắc đã đổ ập xuống mà chộp tới.
Ta sợ xảy ra chuyện không may, tranh thủ thời gian ngăn lại thế công của nó.
"Mèo à!" Bao Hắc Kiểm tỉnh ra thì đã muộn, kêu thảm một tiếng, lủi hẳn vào một góc, mặt mày trắng bệch run rẩy hỏi: "Ngọc Dao tiên tử, mặc dù ta ăn uống chùa ở nhà cô ít ngày, nhưng cũng không đến nỗi cô phải dùng mèo tới tính sổ với ta chứ? Keo kiệt quá thể!"
Bao Hắc Kiểm trừ việc thích mấy món lời nhỏ, lại nói chuyện hơi quá phận thì cơ bản xem như một yêu quái tốt, đã dạy ta rất nhiều kĩ năng sống dưới trần gian, ví dụ như khăn thơm rơi trên đường là không thể nhặt, mỹ nhân mời về nhà là nhất định có mưu đồ đen tối này nọ. Ta rất cảm kích hắn, liền giáo huấn Nguyệt Đồng một trận, để nó không được cắn bị thương con chuột yêu.
Hai mắt của Nguyệt Đồng nhìn th