XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

Ma tướng
Thương Quỳnh giống như một thợ săn lão luyện, xinh đẹp, ánh mắt không chút cảm tình, Phong Thiên Họa Kích chạm vào da, lạnh buốt đến thấu xương, chỉ cần đẩy nhẹ lên phía trước một chút, có thể cắt đứt cổ họng.
Ta lúc ấy chỉ muốn chết luôn cho xong
Thời gian như chiếc đèn kéo quân chạy vụt qua trong đầu, cuối cũng chỉ còn lại cảm giác trống rỗng.
"Dừng tay!" Bạch Quản điên cuồng gào lên, Nguyệt Đồng bò lên, biến trở lại hình hài con mèo nhỏ, rón ra rón rén đi tới, nhe nanh gầm gừ, chỉ chực ngoạm vào chân Thương Quỳnh.
Đi một đoạn xa mới dám dừng, quay đầu lại, đã thấy Hỗn Độn mởi miệng lớn, ngậm lấy Nhạc Thanh, Thương Quỳnh trên không trung nhẹ nhàng phất phất tay, bên trong cái khe nứt không gian, ba ma tướng bước ra, trước thì nhìn ta như hổ đói rình mồi, khủng bố cười vài cái, sau đó đồng loạt bước lại gần, biến thành hình dạng con người, cưỡng chế ở phía sau bọn ta, nghênh ngang đi vào trấn Lạc Thủy.
Về đến gần nhà hàng xóm. Hoàng bà bán đồ ăn thấy ta mang về nhiều người như vậy, rất ngạc nhiên, vội kéo ta ra hỏi: "Vũ Dao tiên sinh, những người này là ai thế?"
Ta hoảng hốt, chưa kịp định thần lại, lúng búng đến một lúc sau mới nói: " Đều là. . là. . . huynh đệ của ta. . ."
Hoàng bà cả kinh, làm rơi cả cây cải trắng xuống đất, lắp bắp hỏi: "Tiên sinh dung mạo thanh tú như thế, vì sao huynh đệ của ngài lại thô lỗ như vậy?. . .vừa đi lính về à?" Sau đó lại kéo ta ra xa vài bước, khẽ hỏi: "Gia cảnh mấy người bọn họ có tốt không vậy? Đã vợ con gì chửa? Đứa cháu gái kia nhà ta, hiền hậu, đảm đang, xung quanh đây nhà nào cũng phải khen nức nở đấy, vẫn là người nhà của Vũ Dao tiên sinh tốt nhất, người giúp ta vun vào mấy câu đi!"
Cô cháu gái kia mặt thì rỗ, tướng mạo xấu xí, mười tám tuổi còn chưa lấy được chồng, đã là gái lỡ thì rồi, thế nên Hoàng bà vô cùng sốt ruột, điều kiện cũng xuống thấp đến mức chỉ cần là nam nhân là được.
Ta toát mồ hôi hột, đáp qua loa: "Chuyện ấy để nói sau, nói sau đi!"
Hoàng bà còn chưa từ bỏ ý định, xông ra trước mặt mấy tên ma tướng hỏi: "Các vị đây làm nghề gì vậy?"
Ta không kịp bịt miệng bà ta lại, bị dọa cho sợ gần chết.
Không ngờ. tên ma tướng cao to nhất lại nghiêm trang thành thật nói: " Xích Hổ, tiên phong tướng quân."
Tên bên cạnh bộ dạng thanh tú hơn, nhếch cái khóe miệng có nột ruồi mỉm cười nói: " Viêm Hồ, kiêu dũng tướng quân."
Còn lại một tên cuối cùng, trông không khác gì khối băng, cái đầu trọc bóng loáng nói: "Đằng Xà, Uy Vũ tướng quân."
Hoàng bà trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Ta vội vàng lấp liếm: "Đều là người diễn hí khúc cả thôi."
Có lẽ Thương Quỳnh đã hạ lệnh gì đó, nên dù cho ba tên ma tướng này đã nhướng hết cả sáu cái lông mày lên bất mãn nhưng trước sau vẫn đừng nghiêm, không phản bác gì.
" Đều là con hát thật à?" Hoàng bà sống chết cũng không tin cái trấn nhỏ bé này lại có thể có ba vị tướng quân đại giá quang lâm, cứ hỏi đi hỏi lại đến mấy lần, rốt cục cũng đành chịu thua, không muốn cháu gái chịu cảnh con hát hèn kém cả đời, đành tiếp tục quay về bán đồ ăn.
Ta đến tận cuối buổi mới nhớ tên ba vị tướng quân này đều đã từng nghe qua. Bọn họ đều là thủ hạ đắc lực dưới tay Thương Quỳnh, hiện giờ lại không đi trấn thủ biên cương Ma Giới, lại phái người tới giám sát ta, thật không biết quý trọng nhân tài. Ta quan trọng đến thế sao? Hay là Thương Quỳnh làm việc phô trương lãng phí quen rồi?
Lòng ta lại rối như tơ vò.
Quay về phòng, ba ma tướng liền biến trở lại nguyên hình, xích hổ cao tới tám trượng, hai mắt đỏ như máu, giáp bạc quấn quanh eo, bên hông đeo thanh Cự Phủ, trước tiên đi xung quanh thám thính một phen, lầm rầm đọc mấy câu chú thuật, bày ra một Cự Thạch trận. Viêm Hồ dáng người gầy yếu, môi mỏng, mũi cao, ánh mắt đào hoa, trên tay cũng không rõ là mang theo thứ vũ khí gì, nhảy lên cây lê, từ trên cao nhòm xuống, ngó đông ngó tây, sau đó cũng lầm rầm đọc chú thuật, bày ra một Bạo Phong trận trên không trung. Đằng Xà thân người thấp bé, ánh mắt trắng dã tựa như không có con ngươi, hắn dùng Mộc Phược thuật, bốn phía mọc ra những dây leo gai chằng chịt, quấn quanh tường bao mấy vòng liền.
Ba tuyến phòng thủ, đã biến nhà ta thành cái lô cốt rồi, đến con ruồi cũng không bay ra ngoài được thế mà chúng vẫn còn lo lắng, tự mình canh giữ bên ngoài viện, theo dõi mọi động tĩnh.
Chỉ còn sót lại phòng riêng của ta, là vì cái danh "nữ nhân của Tiêu Lãng" nên bọn hắn mới không dám quá mức mạo phạm mà chừa lại đấy. Ta ngồi một bên, vừa thở dài vừa băng bó vết thương cho Nguyệt Đồng, Bạch Quản thì dáo dác nhìn qanh, vẫn chưa từ bỏ ý định cùng ta nhỏ giọng thương lượng tìm cách đào thoát.
Bàn qua tính lại một hồi, xét thấy thực lực hai bên như sau:
Tiêu Lãng là " Tham Ma" nổi tiếng trong Ma giới là kẻ gian manh quỷ quyệt, có đệ nhất mỹ nữ chiến thần của Ma giới tương trợ, có bầy yêu tinh ở Tây Sơn hỗ trợ, còn thêm cả ba ma tướng thanh danh hiển hách nữa.
Ta, chính là "Ngốc tiên tử" lừng danh thiên giới, có một đồ đệ trẻ con lợi hại hơn trẻ con bình thường một