Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.

lí là phải chịu phạt, đợi lát nữa cùng đi Thiên Cung, tìm Thiên Đế thỉnh tội!"
Hai tai Nguyệt Đồng khẽ run lên một cái, ủ rũ nằm nhoài trên mặt đất, chột dạ hỏi: "Sẽ bị phạt thế nào?"
Ta phân tích: "Thiên Bồng nguyên soái đùa giỡn Hằng Nga, bị đày xuống nhân gian, Quyển Liêm đại tướng làm vỡ chén lưu ly, bị phạt đi Lưu Sa Hà. Hai chúng ta phạm phải tội còn to hơn thế rất nhiều, đại khái sẽ bị liệt hỏa thiêu, bị phong nhận cắt, hoặc là bị ném vào luân hồi làm mười đời súc sinh còn nếu tệ hơn nữa thì cùng lắm cũng chỉ là bị đưa lên Tru Tiên Đài cho hồn phi phách tán thôi nhỉ?" Ta thấy thần sắc của Nguyệt Đồng rất khó coi, mới cố hết sức bày ra bộ dạng vui vẻ để dỗ dành nó: "Mục tiêu của Tiêu Lãng là ta, chuyện lần này trách nhiệm chủ yếu là của ta, ngươi cứ đẩy hết tội cho ta đi, cứ nói là ta bắt ngươi mở Thiên Lộ ra, có lẽ sẽ không đến mức hồn phi phách tán. Nếu như phải chịu hình thì phải nhớ kĩ, từ từ nhắm hai mắt, chịu một chút là xong rồi, nếu mà phải làm súc sinh... Ngươi bây giờ không phải chính là mèo rồi sao, chẳng khác nhau là mấy, tu luyện một lần nữa là được rồi..."
Sắc mặt Nguyệt Đồng càng thêm khó coi.
Ta bắt đầu hoang mang tự hỏi không biết mình có phải thiếu cả thiên phú an ủi người khác không đây?
Nguyệt Đồng thở dài, tựa hồ toàn thân đã thoải mái hơn rất nhiều, nó nhìn vườn hoa lê xinh đẹp bên ngoài, bỗng nhiên lấy ngón tay búng mạnh lên đầu ta một cái, mắng: "Người còn không sợ chết, ta còn sợ cái gì? Chúng ta cùng phạm sai lầm, mặc kệ kết quả như thế nào, cũng nên cùng nhau chịu!"
Ta nói: "Tất cả đều nói ta ngốc, ta thấy ngươi còn ngốc hơn. Bao Hắc Kiểm đã từng nói, không làm chuyện buôn bán lỗ vốn, làm việc phải khôn khéo một chút. Rõ ràng chỉ cần một kẻ đứng ra chịu tội là xong, tội gì phải lôi cả hai vào?"
Nguyệt Đồng nói: "Người chết, một mình ta cũng lẻ loi mà."
Ta chỉ vào Chu Thiều nói: "Ngươi còn có sư huynh mà!"
Chu Thiều khôi phục lại thần trí từ trong cõi mộng: "Các ngươi vừa nói cái gì á?"
Nguyệt Đồng trừng mắt nhìn ta: "Tuổi của ta còn hơn ngươi cả ngàn năm, ngươi gọi ta một tiếng "thúc thúc" cũng không ngoa đâu!"
Ta nhớ tới thân phận của nó, mặt có hơi nóng lên, nhẹ nhàng "khụ" một tiếng, xem nhẹ cái vấn đề nhỏ này, nói tiếp: "Tâm ý ta đã định!"
Nguyệt Đồng xoa xoa đầu ta, lại cười nói: "Người á, quá lí trí rồi đấy!"
Ta thấy nó không phản đối, mặc định là cam chịu.
Nguyệt Đồng hỏi: "Khi nào thì đi gặp Thiên Đế? Phải nhanh chóng báo chuyện Ma giới đoạt được thân thể Nguyên Ma Thiên Quân lên, tránh cảnh sinh linh đồ thán!"
Ta với tay sang bàn bên cạnh, trước khi sư phụ ra đi từng vuốt vuốt đàn tranh, những sợi dây đàn bị hắn làm đứt vẫn không có ai sửa lại, càng khiến ta nhớ. Ta nhớ tới đủ loại chuyện từ lúc bắt đầu gặp Tiêu Lãng, đủ loại hoang mang, cảm thấy nếu cứ như vậy ôm theo bí mật mà chết đi thì trong lòng thế nào cũng sẽ cảm thấy không cam lòng, nhớ lại từng ly từng tí lúc còn ở cùng sư phụ kia, chậm rãi nghiền ngẫm. Bỗng nhiên trong kí ức mơ hồ nhớ tới khi ta còn rất nhỏ sư phụ đã từng dắt ta đến thung lũng Hoa đào, ở đó có một tiên nữ không thích nói chuyện với người khác, hình như còn là trưởng bối của hắn. Tiên nữ để ta ở lại trong đình ăn bánh ngọt, nàng đưa sư phụ đi nói chuyện gì đó, lúc sư phụ trở về hình như có phần chật vật khó xử, còn thở dài hồi lâu. Từ đó hắn không đi đến thung lũng Hoa đào nữa, nhưng hàng năm đều tặng lễ vật quý giá đến đó.
Tiên nữ kia có lẽ có quan hệ sâu xa gì đó với sư phụ, có lẽ nàng biết nghiệt duyên giữa sư phụ và Tiêu Lãng.
Vì vậy, ta ôm một hi vọng, trước lúc Thiên Giới bắt được mình có thể đến được thung lũng Hoa đào, hi vọng tìm được đáp án.
====
Trước khi đi, ta giao Chu Thiều cho Đằng Hoa tiên tử, thuật lại ngắn gọn chuyện xảy ra sau khi hạ phàm, chỉ giấu chuyện thân thể Nguyên Ma Thiên Quân bị trộm đi với chuyện mình sắp bị phạt thôi. Đằng Hoa nghe được ôm bụng cười sằng sặc, sau đó kéo Chu Thiều đến xem xét tường tận, khen: "Không hổ là đồ nhi ngươi thu, nhìn cái là biết ngốc. Nếu như ngươi không rảnh thì ta sẽ giúp ngươi chăm sóc hắn."
Ta xấu hổ mặt đỏ đến tận mang tai, nghĩ lại, bản thân mình đã là ốc không mang nổi mình ốc rồi, không muốn liên lụy đến đồ đệ nữa, liền nhỏ giọng thỉnh cầu: "Đồ nhi này của ta... ta muốn hắn bái ngươi làm sư phụ có được không?"
Chu Thiều nghe vậy thì kinh hãi, vội vã hỏi ta: "Có phải là vì ta thấy mỹ nữ tâm viên ý mã, tham hoa háo sắc, cho nên sư phụ mới không quan tâm ta có phải không?"
Đằng Hoa quá sợ hãi, chỉ vào hắn, hỏi ta: "Tham hoa? Hắn thích hái hoa?"
Tiên nữ cấm dục tu thân trên Thiên Giới rất nhiều, rất ít người dám đùa giỡn, ở mặt nào đó kia đều rất ngốc. Ta biết nàng hiểu sai rồi, vội vàng giải thích một phen. Đằng Hoa nghe xong giận quá, mắng ta: "Đồ nhi như vậy mà ngươi cũng thu à? Còn không lôi hắn ra Nam Thiên Môn mà ném về?"
Ta cúi đầu nói: "Người lương thiện mười đời, không đụng vào được..."
"Xí!" Đằng Hoa nhỏ giọng mắng: "Dê xồm mười đời!" Sau đó nàng véo tai ta lôi đến góc tường hỏi: "Có phải ngươi


Teya Salat