Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1567 lượt.
Bạch lộ vi sương.
Sở vị y nhân,
Tại thuỷ nhất phương.
Tố hồi tùng chi,
Đạo trở thả trường,
Tố du tùng chi,
Uyển tại thuỷ trung ương.
Chú giải của Chu Hy:
Chương này thuộc phú.
kiêm: giống cỏ hoàn (loài vi lô), mà nhỏ hơn, cao vài thước, cũng gọi là cỏ liêm.
gia: cỏ lau. Lau lách chưa trụi, mà móc đã rơi xuống thành sương, mùa nước tiết thu đã đến, là mùa mọi con sông đều đổ vào Hoàng Hà.
y nhân: như nói người kia.
tố hồi: ngược dòng mà đi lên.
tố du: thuận dòng mà đi xuống.
uyển nhiên: dáng thấy nghiễm nhiên ở đấy.
tại thuỷ chi trung ương (ở chính giữa dòng nước): nói gần kể đấy mà không thể đến được.
nhất phương: một phương nào kia ?
Nói mùa nước tiết thu vừa dẫy đầy, người mà đang nói đến kia lại ở về một phương của vùng nước mênh mông, lai láng. Đi ngược lên hay đi xuôi dòng đều không gặp được. Nhưng không biết chỉ về ai mà nói thế.
Xử phạt.
Sư phụ là tiên thai, vậy Tiêu Lãng cũng là tiên thai sao?
Cẩm Huyền tiên tử không chịu nói tỉ mỉ, lại để cho ta tự mình ngẫm lại.
Ta sững sờ nhìn mặt hồ xuất hiện một đầu cá chép béo mập nhảy lên, lại đến một đầu cá chép béo mập khác nhảy lên...
Cá rơi xuống mặt nước, sóng lăn tăn khắp mặt hồ.
Về sau, Thiên Giới lại bắt đầu náo động, sư phụ xưa nay luôn lười nhác lại liên tục xuất môn, tham gia cuộc chiến Tru Ma, ta thừa lúc hắn trở về quấn quýt lấy hắn khẩn cầu: "Sư phụ, người dẫn con đi chiến trường, đừng bỏ lại con một mình "độc thủ không khuê" (*)mà!"
Sư phụ bị sặc nước trà, thần sắc quỷ dị nhìn ta thật lâu, bỏ một câu: "Vớ vẩn!", sau đó lấy "Thiên Tự Văn" với "Kinh Thi" ra quẳng trước mặt ta, phạt ta ngồi trong phòng chép mười lần. Chép đến tay ta mỏi nhủ, mắt cũng hoa rồi, mệt đến nổi không thể nghĩ ngợi thêm gì nữa, còn phải đến báo cáo cho hắn ý nghĩa chính xác cũng như văn cảnh áp dụng của cái thành ngữ: "Độc thủ không khuê" này thật trôi chảy, hắn mới thôi.
Ba tháng sau, U Minh Ma Quân chiến bại, bị giam ở Cửu Lôi Đảo.
Toàn bộ Thiên Giới đều vui vẻ, tiệc tùng ăn mừng suốt ba ngày ba đêm, chỉ mỗi sư phụ ta không thích náo nhiệt, một mình dẫn ta về Giải Ưu Phong uống rượu giải sầu, ta không hiểu chuyện chiến quả lắm, hỏi: "Vì sao không giết chết U Minh Ma Quân, nhất lao vĩnh dật? Có phải sư phụ không đánh lại hắn không?"
"Không phải", sư phụ đang khắc búp bê bằng gỗ cho ta chơi, bỗng nhiên trong mắt xẹt qua một tia tàn khốc: "Thiện ác song sinh, tiên bất tử, ma bất diệt!"
Những lời này thật thâm sâu và ảo diệu, ta chẳng hiểu tí gì.
Sư phụ thấy ta không hiểu, giải thích: "Đạo từ tâm dậy, ma từ tâm sinh. Hồn thể của U Minh Ma Quân là do Nguyên Ma Thiên Quân hóa ra "Si". Chỉ cần lòng người trong thiên hạ còn tồn tại một chút ý niệm là "Si", hắn liền có thể không ngừng tái sinh, không bao giờ giết chết được, cùng lắm chỉ có thể phong ấn."
Ta sợ hãi hỏi: "Thiên Giới chẳng phải không thắng được sao?"
Sư phụ lắc đầu, lại nói thêm một câu càng thâm sâu hơn: "Thiện ác song sinh, không có triệt để thắng, cũng không có triệt để thua."
"Mặc kệ" ta chẳng có tí hứng thú nào với chuyện tranh chấp giữa Tiên và Ma, chỉ chăm chăm nghĩ đến tìm con tướng công lông mềm như nhung kia ở đâu bây giờ, cho nên mấy câu nói khó hiểu của sư phụ ấy ta cũng không để trong lòng, thuận miệng nói: "Dù sao sư phụ là người tốt, A Dao cũng là người tốt, thế là đủ rồi!"
Sư phụ nở nụ cười, cũng thuận miệng đáp: "Có lẽ vậy, A Dao sau này phải làm người tốt nhé, người tốt mới có tốt báo."
Ta rất thành thực nhận lời, cả đời cũng kiên quyết thực hiện nguyên tắc này.
Cuối cùng, người tốt gặp xui xẻo...
Người xấu Tiêu Lãng thì cười sung sướng...
Cẩm Huyền tiên tử tỏ vẻ an ủi sâu sắc với ta.
Ta lặp đi lặp lại những tin đồn mình nghe được kia, nàng tựa hồ lại không biết gì về chuyện sư phụ rơi vào tay Tiêu lãng, thật sự là hỏi không được chút manh mối nào. Bất đắc dĩ, đành phải tạ ơn tiên tử, dắt Nguyệt Đồng lủi thủi rời đi.
Trên đường, Nguyệt Đồng hỏi: "Người đang thương tâm chuyện Cẩn Du thượng tiên với Tiêu Lãng ma quân là huynh đệ sao?"
"Ừ" Ta thở phào một cái, nói: "Nhưng mà ta đã nghĩ cẩn thận rồi, cho dù sư phụ với Tiêu Lãng là huynh đệ thì sư phụ vẫn là sư phụ mà ta yêu thích nhất.
Trầm mặc một lát, Nguyệt Đồng có chút chờ mong hỏi: "Nếu sư phụ là người ngươi thích nhất, vậy ta trong lòng ngươi xếp thứ mấy?"
Ta không cần nghĩ ngợi nói: "Thứ ba"
Nguyệt Đồng có chút kì quái, sau lại buông tay tỏ vẻ không sao cả nói: "Dù sao ta cũng chỉ là một con vật lông mềm như nhung, không có bản lãnh gì, ngươi không thích cũng là bình thường... Cơ mà người mà ngươi thích thứ hai là một kẻ thế nào?"
Ta khó hiểu liếc nó một cái, nói: "Đương nhiên là Đằng Hoa tiên tử rồi, ta với nàng quen biết nhiều năm như vậy cơ mà, yêu thích cũng phải bàn về tư lịch đấy..."
Nguyệt Đồng chẳng hiểu sao đã vui sướng trở lại, lúc đi đường đuôi cũng vểnh cao hơn mấy lần.
Ta nhắc nhở nó bao lần: "Chúng ta