Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

cây lê, ôm ta vào lòng, khẽ khàng nói bên tai, giọng người rất nhỏ, nhưng cả đời ta đều không quên được.
Hắn là sư phụ, ta là đồ đệ.
Lý tưởng mà hắn đã thực hiện, ta sẽ kế thừa.
Những chuyện mà hắn đã kì vọng, ta sẽ hoàn thành.
Đây cũng là Thiên Đạo của ta.
Chu Thiều nghe xong, vẫn cười mãi.
Ta hỏi hắn cười cái gì?
Hắn suy tư một lát, vò đầu bứt tai, biểu cảm mang theo ba phần dữ tợn, chậm rãi nói: "Nếu đấy mà là Thiên Đạo, ta thà rằng thành ma!"
"Đại nghịch bất đạo!" Ta vừa sợ vừa giận, không chút nghĩ ngợi, tát cho hắn một cái, nghiêm khắc mắng: "Tên hồ đồ, lời nói như thế mà ngươi cũng nói ra được à?"
Chu Thiều khôi phục lại biểu cảm ban đầu, xoa xoa hai gò má xin tha: "Ai nha, đừng nóng giận, ta chỉ đùa một chút thôi mà, sư phụ tưởng thật sao, thật đau chết ta rồi!"
Đây không phải trò đùa của trẻ con, chuyện thành ma đừng nói là làm thật, đến nghĩ trong đầu con không được. Ta vẫn còn rất tức giận, nhưng nhìn hắn thảm thiết kêu xin rất đáng thương, lại thấy đau lòng, đem Tuyết linh cao cho hắn bôi, bôi xong mới nói: "Sau khi ta rời khỏi thiên giới không thể chăm sóc cho ngươi được nữa, ngươi phải biết tự chăm sóc cho mình, đừng gây thêm phiền toái cho Đằng Hoa tiên tử nữa, nơi này đâu đâu cũng là quy củ phép tắc, chỉ cẩn ngươi không làm gì càn quấy, vẫn sẽ được thoải mái. . ."
Chu Thiều lầm bầm mấy tiếng, xem như đồng ý.
Ta ngừng tay, cúi đầu nói: "Thật xin lỗi ngươi, ta thân là sư phụ, đã chẳng làm được điều gì tốt cho ngươi, lại còn mang cho ngươi bao nhiêu phiền phức. Đáng tiếc thời gian trên đời không thể thay đổi, nếu không ta thà rằng không gặp ngươi. . ."
"Ta tình nguyện, cứ coi như nàng không tìm ta, ta cũng sẽ tìm đến nàng." Thanh âm của Chu Thiều có điểm quái dị, giống như bị nhét quả hạnh đào vào cổ họng, nuốt không nổi mà nhả cũng không xong.
Những tháng ngày ở trấn Lạc Thủy giống như một giấc mộng, tỉnh lại ta đã không còn là ta, hắn cũng không phải là hắn, cuộc đời mỗi người đều bị biến đổi.
Ta vỗ vỗ vào vai hắn, muốn nói vài lời tiễn đưa, nhưng lại chẳng nói được câu nào.
Chu Thiều đứng phắt dậy, đi nhanh ra khỏi phòng, thậm chí không muốn quay đầu lại nhìn một cái.
Ta cảm thấy hắn trước kia và bây giờ có chút khác nhau. Thật giống như nấm, chỉ một đêm đã thành rừng, không còn là tên mặt dày suốt ngày chạy theo con gái nhà người ta, thoắt một cái bỗng nhiên có phong thái của một nam tử trưởng thành thực thụ.
Mỗi đứa trẻ đều sẽ lớn lên, trước kia khi sư phụ không còn ôm ta trên đầu gối, không còn cho ta ngủ trên đầu giường hắn, lý do cũng là vì ta trưởng thành, ta vì thế mà buồn bực rất lâu, chỉ nghĩ là do hắn muốn bỏ mặc ta, còn làm bao nhiêu chuyện buồn cười.
Sư phụ dở khóc dở cười, hắn nói trẻ con lớn lên sẽ biết được nhiều điều.
Cho nên ta đối với sự thay đổi của Chu Thiều, vẫn chưa nghĩ được nhiều, cũng không còn thời gian cho ta nghĩ nhiều.
Trong phòng Đằng Hoa tiên tử bận rộn, người hầu nhanh nhẹn theo chủ nhân thu dọn đồ đạc, giúp ta đóng gói vào mấy bao lớn. Ta đi đến bên nàng, chưa kịp cảm ơn thì nàng đã khẽ thì thầm: "Đừng trách ta xen vào chuyện của người khác, là A Dao nhà ngươi tính tình bừa bãi, nếu ta không giúp ngươi sắp xếp, không biết ngươi sẽ quên mang thứ gì đi nữa, đến lúc đó sai người mang đến sẽ rất khó."
Đằng Hoa tính tình nóng nảy, mấy môn thêu thùa may vá cần tinh tế tỉ mỉ đều không làm được, rất dễ bị kích động, nói chuyện nhiều một chút là xảy ra tranh cãi. Ta là người tính tình chậm chạp, cũng coi là tốt tính, có bị người ta khi dễ cũng chẳng để trong lòng. Từ hơn ba nghìn sáu trăm năm trước, ta giúp nàng vá lại Phượng Vũ Y mà Bách Hoa tiên tử ban thưởng mới phát hiện tính tình hợp nhau, trở thành bằng hữu tốt. Nếu nàng tức giận cãi nhau, ta sẽ ở bên cạnh khuyên nhủ, nếu ta bị khi dễ, nàng sẽ ra mặt cho ta, hai người kẻ xướng người họa, rất hợp nhau.
Ta thấy nàng ta ngay cả phất trần cũng ném vào thùng, không khỏi cười khổ nói: "Ma giới cũng không phải là nghèo đói đến mức thứ gì cũng không có chứ?"
Đằng Hoa tiên tử cả giận nói: "Bọn chúng là bọn chúng, chúng ta là chúng ta, đồ của chúng dù sao cũng không thể so với đồ của ta được!"
Ta thấy thằng hữu tâm tính không tốt, cũng phụ họa theo: "Nói cũng phải, Ma giới gì đó dù sao cũng không tốt lắm." "
Đằng Hoa tiên tử đứng giữa không trung, thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Ngươi thật là đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc. . ."
Ta không thích bị nàng mắng là "đồ ngốc"
Ta càng không thích sau này không được nghe nàng mắng "đồ ngốc" nữa. . .
Ta cúi đầu, lặng nghe từng tiếng "đồ ngốc" vang lên, thanh âm đứt đoạn, giống như ngọn lửa bị nước biển lạnh như băng dội tắt, chỉ còn một chút tàn tro sót lại, miễn cưỡng cười vui nói: "Đồ ngốc, Giải Ưu Phong cùng vườn lê của ngươi ta sẽ thay ngươi chăm sóc thật tốt, chờ ngươi trở về, bảo đảm không chút gì thay đổi so với lúc ngươi đi."
Ta lặng lẽ gật đầu.
Cả hai người, ai cũng biết, lần đi xa này không có ngày trở về.
Ta vĩnh viễn không có ngày trở về ngọn núi này, cũng không thể tới vườn hoa


Lamborghini Huracán LP 610-4 t