Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
lê này nữa.
Bầu không khí trở nên nặng nề, ta không nói lời nào nữa, vì ta sợ nếu mở miệng, nước mắt sẽ lại tuôn rơi, khiến cho nàng khó chịu.
Đằng Hoa không nhịn nổi, nước mắt từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống.
Nàng xoay người, ôm ta thật chặt, không thèm để ý đến hình tượng thường ngày, gào khóc: "Ngươi đừng đi, đi rồi không về được đâu. Ngươi đã nói cả đời này sẽ làm bạn tốt với ta, không thể bỏ ta lại được. Sau này bánh mứt hoa quả của ta sẽ chia sẻ cùng ai đây? Sau này ta sẽ đi đâu tìm ngươi làm mật rượu? Đi nơi nào tìm ngươi đánh cờ? Ta không muốn như vậy!"
Ta nhịn không được, cũng ôm nàng mà khóc ròng nói: "Đừng khóc, mật rượu trong hầm ngầm đều tặng cho ngươi hết, ta không keo kiệt với ngươi đâu."
Tử biệt khổ, sinh ly khó.
Đằng Hoa tiên tử khóc không thành tiếng, ướt đầm vạt áo.
Ta cùng nàng chong đèn, bầu bạn tâm sự, cùng nhau thức suốt một đêm cuối cùng trên Thiên Giới.
Sáng sớm hôm sau, Thiên Giới phái người đến thúc giục. Đằng Hoa tiên tử mắt sưng đỏ, thay ta trang điểm, nàng kỹ càng nhìn ngắm trái phải trong gương, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc trâm nạm trân châu lưu ly của Đông Hải, từ từ giúp ta cài vào thái dương, hào quang chói mắt, từng hạt lưu ly với trân châu rủ xuống, hai bên tai chớp lên chớp xuống như nhân ngư, óng ánh khiến cho người cũng đẹp lên vài phần.
Đây là chiếc trâm cài tóc mà nàng yêu thích nhất, bình thường ngay cả chạm cũng không cho người ta chạm vào.
Ta kinh ngạc nhìn Đằng Hoa.
Đằng Hoa tiên tử hài lòng nói: "Nếu có thể trở về, nhớ tìm cho ta một món quý giá hơn!"
Ta giỡn nói: "Khi nào ngươi thành thân, ta sẽ tặng cho ngươi cả rương."
Vừa gặp Thanh Hư chân nhân phụng mệnh đến thúc giục lần hai, nghe được cuộc nói chuyện của chúng ta, lập tức đỏ mặt, không dám nhìn vào Đằng Hoa, muốn nói lại thôi, ngập ngừng đến khi Đằng Hoa liếc hắn một cái, cưỡi Thanh Loan đi xa rồi còn không nổi thu tầm mắt về.
Ta giúp Đằng Hoa đem mấy cái rương lớn, bỏ vào cái túi càn khôn. Bởi vì đại cục đã định, ta không định đến chỗ Nguyệt Đồng cáo biệt, để tránh càng thêm đau buồn, chỉ đem một phong thư nhờ Thanh Hư chân nhân chuyển cho hắn, sau đó bước từng bước ra khỏi nơi ta đã sống từ nhỏ đến lớn.
Lần cuối cùng, nhìn vườn hoa lê xinh đẹp mơ màng đang khoe sắc.
Lần cuối cùng, ngắm Giải Ưu Phong cả ngàn vạn năm.
Gió nhẹ thổi qua, tiếng chuông gió khẽ vang lên, ta đưa tay vuốt nhẹ lên thân cây lê, ngẩng đầu nhìn lại, cành lá lần lượt thay đổi, rót xuống từng đợt ánh sáng mặt trời, chợt thấy hình ảnh sư phụ hiện lên. Mây đen thổi qua, che khuất trời trong, hắn chợt biến mất, trong lòng bàn tay không còn lại một chút độ ấm nào.
Tán cây còn đó, bức tranh vẽ loạn trên tảng đá còn đó. Chuyện cũ rõ ràng, thời gian sung sướng vẫn còn ngay trước mắt.
Ta đã về tới nơi ta ngày đêm mong nhớ, lại phải vĩnh viễn rời đi.
Mỗi bước quay đầu lại ba lần, năm bước một bồi hồi.
Luyến tiếc không thể nào nguôi.
Mãi cho đến khi không còn thấy đỉnh Giải Ưu Phong, đến khi không thấy dòng sông trên Giải Ưu Phong nữa.
Mây gió vần vũ, tầng tầng lớp lớp mây đen che khuất bầu trời, đêm tối kéo đến. Bốn phía cuồng phong nổi lên, mùi máu tươi nồng nặc bốc lên át đi mùi hoa cỏ thơm ngát.
Ta nhìn thấy Đằng Hoa tiên tử mang theo Chu Thiều, lặng lẽ đứng phía trên biển mây mênh mông.
Ta nhìn thấy trăm vạn Ma quân lẳng lặng tập trung dưới chân núi, vô số cờ phiêu diêu, giống như bị cả biển bóng tối cắn nuốt.
Ta từng bước đi về phía tối tăm mù mịt.
Ma quân đang ở phía trước, mặc chiếc áo choàng đỏ thẫm đứng giữa cuồng phong, bên trong là áo giáp tướng quân, dáng người hắn thon dài, tóc đen như mực, mắt đỏ như máu, tuấn mỹ khó có thể miêu tả, duy giữa lông mày có một vệt hỏa diễm khiến cho hắn thêm vài phần tà ác.
" Tiêu Lãng. . ." Ta thống khổ nhẹ giọng nỉ non.
Tiêu Lãng nghe thấy tiếng ta, ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi cong cong, lộ ra một cái cười sáng lạn, chớp mắt giống như ánh trăng cả thiên hạ đều đang chiếu rọi vào hắn, tất cả sao trên trời đều đang tỏa sáng vậy. Hắn buông bảo kiếm đặt bên hông, hướng về phía ta, lòng bàn tay lộ ra những vết chai thật dày do cầm binh khí chinh chiến nhiều năm.
"Chúng ta về nào." Thanh âm của hắn ôn nhu như nước, thật giống như dỗ dành một đứa trẻ đang giận dỗi.
Giữa bóng tối, khuôn mặt tương tự, dáng người tương tự.
Giữa lúc hoảng hốt, ta cứ ngỡ như sư phụ đang đứng trước mặt.
Chỉ là ảo giác.
Ma Giới
Ta trực tiếp né sang bên cạnh tay Tiêu Lãng đang duỗi ra, đi thẳng, mắt cũng không thèm liếc hắn lấy một cái.
Đám ma tướng ăn mặc kì quái dùng ánh mắt nghẹn cười nhìn sau lưng ta, bầu không khí trở nên đặc biệt sống sượng. Viêm Hồ vẫn im lặng đứng phía sau quan sát thu quạt sắt trong tay lại, thay chủ nhân gỡ chút thể diện, nói: "Nha đầu kia bị hoảng sợ đến choáng váng đầu rồi, mau đưa long xa của Tiêu Lãng đại nhân đến đây, đường sá xa xôi, đừng dọa chạy mỹ nhân."
Long xa dài rộng chừng ba thước, làm bằ