Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
rượng, dưới chân cầu bị sương mù phủ kín, nhìn không ra cảnh sắc, chỉ nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt, không giống tiếng nước chảy.
"Đây là chính điện, là trụ sở của tỷ tỷ." Tiêu Lãng thấy ta cố thò đầu ra nhìn, vội ngăn lại: "Nàng có biết dưới chân cầu là gì không?"
Cùng lắm thì là núi đao biển lửa thôi.
Tiêu Lãng phất tay ba luồng gió mát tới xua tan đi sương mù hôi tanh. Ta nhìn thấy vô số độc xà bò đầy dưới gầm cầu, thè ra lưỡi máu, quấn quít lấy nhau, tầng tầng lớp lớp, chao đảo như sông, lớp vảy lóng lánh di chuyển, dưới ánh sáng ngọn đèn phản xạ lên như ánh trăng trên mặt sông, bên trong còn xen lẫn từng đống xương trắng.
Hắn hỏi: "A Dao, nàng có sợ không?"
Ta nhíu nhíu mày.
Tiêu Lạng chỉ vào một cây cầu gỗ rộng chưa đủ một trượng phía xa xa, giải thích: "Tỷ tỷ thích giết người, ngày nào không giết thì ngày đó tâm trạng cực kì khó chịu, hơn nữa lại thích nhất vừa uống rượu vừa nghe tiếng người kêu thảm thiết, hơn trăm nghìn năm trước, có hồ yêu hiến kế, dùng độc xà làm sông, đên trên xây một cái cầu độc mộc, cho phàm nhân đi ở bên trên, nhìn bọn chúng rơi xuống tiêu khiển."
Chuyện Thương Quỳnh tạn bạo cũng không phải mới nghe lần đầu, tộc trưởng Thương tộc từng có ý đồ phản kháng, Thương Quỳnh liền giết chết năm đứa con của hắn, nấu chín ngay trước mặt mọi người sau đó thưởng cho thuộc hạ xé xác ăn thịt, khi việc này truyền đến tai Thiên Giới, giận đến mức tất cả Tiên nhân đều nghiến răng.
Nếu cho ta cơ hội, dù có phải liều mạng cũng phải trừ bỏ người đàn bà độc ác nhất thiên hạ này.
Nghĩ quá tập trung, bên tai Tiêu Lãng còn lải nhải gì đó, nhưng một chữ cũng không nghe vào. . .
Bước lên thềm đá đen, giữa vô số thị vệ cầm đao, ta đi vào chính điện. Bên trong đã có rất nhiều ma tướng cùng lúc quay đầu nhìn chằm chằm vào ta, toàn trường lặng ngắt như tờ. Chỉ có Thương Quỳnh lười biếng ngồi ở trên nhuyễn tháp bằng ngọc bích lót da lông dị thú, thị nữ đang giúp ả tô vẽ móng tay, đầu cũng không ngẩng lên lấy một cái. Đảo mắt một cái, sắc đẹp khuynh thành, mẫu đơn rực rỡ nhất, tường vi vũ mị nhất, hoa đào phong lưu nhất, hoa sen diễm lệ nhất cũng khó bằng một phần vạn của ả.
Ma tướng đi theo đều hành đại lễ.
Trong lòng ta cực kì không muốn cúi mình trước nữ nhân ác độc đáng hận nhất này, lại sợ làm hỏng đại kế trừ ma của Thiên Giới, giữa lúc cân nhắc, đầu óc cũng hoạt động chậm một chút, hành lễ cũng chậm.
Thương Quỳnh vẫn không ngẩng đầu, giống như chẳng thèm để ý đến hết thảy xung quanh, đợi sau khi một cái móng tay đã được tô vẽ chỉnh sửa xong, ả rút tay về săm soi thật kĩ, đến khi hài lòng rồi mới đưa lên không trung quơ quơ, nhẹ giọng ra lệnh: "Ném nữ nhân phía dưới kia vào biển rắn đi!"
Cái đứa nào xui xẻo đắc tội ả vậy? ?
Ta hoang mang nhìn chung quanh
Phát hiện tất cả mọi người đang nhìn ta. . .
Biển rắn
Hai tên thị vệ lưng hùm vai gấu bước nhanh tới, tất cả mọi yêu ma đều dùng ánh mắt hứng thú tập trung vào ta, còn có một số dựa vào cửa ra vào gần nhất, lặng lẽ di chuyển tìm được chỗ quan sát tốt nhất. Thật giống như sắp có hí kịch, tất cả hào hứng bừng bừng tập trung đi xem trò vui. . .
Ném tiên nữ cho rắn ăn có lẽ là vở kịch hay ho nhất đối với bọn họ.
Ta cảm thấy mình còn gây chú ý hơn cả minh tinh nổi tiếng nhất, hơi hoảng hốt một chút.
Tiêu Lãng ôm hai tay, khí đạm thần nhàn còn cười hì hì nhìn ta gặp họa, chỉ thiếu mỗi nước bày tư thế xin mời ra nữa thôi.
Nam tử áo xanh chậm rãi mở miệng: "Thương Quỳnh điện hạ, xin hãy nghĩ lại."
Thương Quỳnh khôi phục lại vẻ lạnh lùng, khóe miệng lộ ra một tia xem thường, cười nói: "Ngươi có tư cách gì cầu xin thay nó?"
Nam tử áo xanh trầm ngâm một lát, nói: "Tại hạ tuyệt đối không có tư cách, chỉ vì đại nghiệp giúp Nguyên Ma Thiên Quân phục sinh, xin điện hạ tạm tha cho nàng một mạng."
Ngón tay Thương Quỳnh khẽ gõ mặt bàn, âm trầm bất định nhìn ta.
"Thú vị thật!" Tiêu Lãng bỗng nhiên cất tiếng cười to, hắn bước lên bảo tọa, ngồi bên cạnh Thương Quỳnh, nửa đùa nửa thật nói: "Tỷ tỷ, tỷ ném một khối ngọc xuống biển rắn, thật không sợ đám độc xà bảo bối của tỷ gãy răng à? Bao nhiên độc xà trong đó đều là ta thay tỷ tìm đấy, chết mất tiêu, tỷ không đau lòng ta cũng tiếc rẻ."
Thương Quỳnh trừng mắt hắn một cái.
Tiêu Lãng nhàn nhạt nhìn ta một chút, lại quay đầu cười nói: "Tỷ tỷ, giết người dễ, đoạt người khó, tỷ cũng biết ta đã tốn bao nhiêu tâm tư. Nàng lại là đứa ngu ngốc bị đám ngốc của Thiên Giới dạy dỗ mà ra, tương lai đào tạo lại cũng được."
Thương Quỳnh không kiên nhẫn xua tay nói: "Được rồi, cho nó cút, đừng xuất hiện trước mặt ta thêm một lần nào nữa!"
Tiêu Lãng nghe vậy, lập tức nhảy xuống bảo tọa, mặt đen lại, dùng sức đủ để bóp chết người kéo cổ áo ta, kéo đi cực nhanh. Ta vẫn còn đang nhìn nam tử áo xanh kia, y đứng lẻ loi trơ trọi giữa bầy ma, không có ai để ý tới, phảng phất như ở hai thế giới biệt lập.
"Y là ai?" Sắp rời khỏi chính điện, ta rốt cục không nhịn nổi tính hiếu kì, mở miệng h