Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
t vài câu thi từ, dựa cột thở ngắn than dài một hai câu, điềm đạm đáng yêu như bông hoa trắng, như thế mới có bộ dạng của con tin chứ? Đừng lúc nào cũng giương nanh múa vuốt giống như hổ cái, cũng đừng đờ đẫn ngốc nghếch như đầu gỗ, nam nhân thích nhất là bộ dàng này. Cô xem biểu hiện của tên kia kìa, mềm mại hơn bao nhiêu chưa?"
Ta theo lời hắn, nhìn vào hai mắt Xích Hổ tướng quân.
Bàn tay nắm đại đao của Xích Hổ khẽ buông lỏng, biểu lộ cũng nhu hòa chút ít, thấy ta nhìn hắn thì vội vàng dời mắt, nói cứng: "Vô dụng, chỉ biết khóc! Tiểu viện do Tiêu Lãng đại nhân tự mình xây dựng, so với cái chỗ rách nát trên Thiên Giới kia thì thiếu cái gì chứ?"
Ta rụt rụt vai, kiếm lung tung ra một cái cớ, "ủy khuất" nói: "Có hoa không có bướm, có cá không có chim, sao gọi là hoàn mỹ được?"
Xích Hổ hừ một tiếng, xoay người đi luôn.
Lục Uyên với Hắc Loan tò mò bảo ta kể cho nghe về mỹ thực trên Thiên Giới, nghe đến mê mẩn.
Một lát sau, một thứ màu đỏ từ trên trời rớt xuống đầu ta.
Ta vội vã vươn tay đón lại, là một con vẹt đầu đỏ đuôi xanh cực to, trông cũng khá xinh đẹp, lông vũ thì mất trật tự đang giãy dụa trong hoảng loạn.
Giọng nói thô lỗ của Xích Hổ tướng quân truyền đến: "Đấy là chim. Về sau cấm khóc sướt mướt trước mặt lão tử nữa!"
Sau đó là tiếng Viêm Hồ tức giận mắc: "Lão hổ chết tiệt, sao tự nhiên lấy vẹt của ta đi tặng người?"
Tiếp đến là tiếng gõ đầu bốp bốp rất nặng, Viêm Hồ nức nở nghẹn ngào hai cái sau đó không lên tiếng nữa.
Ta với vẹt bốn mắt nhìn nhau, sợ hết hồn.
Một lát sau, lại nghe thấy tiếng Xích Hổ ở ngoài cửa vọng vào: "Con chim này tên là Hồ Điệp" ( ) Ôi tôi yêu bạn Hổ quá, thế là đủ chim đủ bướm luôn )
Hồ Điệp vỗ vỗ cánh với ta.
Ta: "Tạ... tạ ơn tướng quân..."
Ta thất hồn lạc phách, chân không chạm đất mà ôm lấy Hồ Điệp chạy về phòng, bảo thị nữ chuẩn bị đồ ăn thức uống.
Phượng Hoàng như đang suy nghĩ gì.
Hồ Điệp ăn uống no say, rỉa rỉa lông, cũng không sợ sệt, cảm kích cọ cọ ta, vui mừng dùng giọng nam nhân, học vẹt nói lời cảm ơn: "Hảo dâm phụ, hảo dâm phụ! Có còn muốn nữa hay không? Muốn nữa không? Gia có cho ngươi sung sướng không? Có sung sướng không?"
Ta: "..."
Giả Chết
Lần đầu tiên trong đời ta nảy sinh xúc động muốn giết một con chim.
Hồ Điệp mở to con mắt thuần khiết, biểu cảm rất chi là vô tội.
Lục Uyên thâm tình vuốt ve lông của nó, ẩn ý đưa tình nói: "Đây là con vẹt nuôi trong phòng của Viêm Hồ, biết học chủ tử nói chuyện, giọng nói cũng giống như đúc."
Hồng Hạc ngượng ngùng nói: "Chán ghét, sao lại đem hết khuê phòng bí sự của người ta ra mà nói hết thế này?"
Xích Hổ tướng quân híp mắt, nhìn ta thật lâu, nhận lấy Hồ Điệp, ném cho quân lính bên cạnh, ra lệnh: "Đêm nay lấy ra nhắm rượu!"
"Không!" Lục Uyên kêu như chết cha chết mẹ, cầu xin: "Đây là ái điểu của Viêm Hồ, tướng quân dù có không thích cũng xin ngài tha mạng cho nó!"
Xích Hổ tướng quân rất ngang ngược, không thèm để ý đến nàng ta.
Hồ Điệp nhận ra sát cơ, tội nghiệp nhìn ta, cất tiếng kêu rên: "Ai yêu, á á, nô không chịu được nữa, tha cho nô, tha cho nô đi..."
Lục Uyên ngượng ngùng đỏ hồng mặt.
Hồng Hạc lanh lợi hơn một tí, kéo ống tay áo của ta nói: "Tiên tử là người tốt, con vẹt này cũng bắt từ Thiên Giới xuống đấy ạ, là đồng hương với cô, chỉ là ở cùng với Viêm Hồ đại nhân đã lâu, ngôn ngữ vô lễ, sau này cô từ từ dạy bảo lại, nhất định sẽ trở thành một con chim quy củ đoan trang..." ))))
"Đúng! Viêm Hồ đại nhân từng nói: "Đồng hương gặp đồng hương, buông rèm lại hoan đàm"*mà! Lục Uyên cũng nhào ra, kéo cánh tay áo còn lại của ta, nịnh nọt nói: "Tiên tử đoan trang vô cùng, về sau bọn nô tỳ sẽ dạy nó thi từ ca phú, cái gì mà "Kim thương ác chiến ba ngàn trận, dưới nến xông pha bảy tám nàng"*, đảm bảo nhã nhãn lịch sự nha..." )))))))))
Tiêu Lãng tuyển mấy thị nữ này, cũng là để chơi ta đúng không???
"Giữ nó lại!" Phượng Hoàng chẳng biết đã trầm mặc bao lâu đột nhiên lên tiếng trong đầu, ta lại càn hoảng sợ.
Đồng minh ra lệnh, ta không thể làm gì ngoài trừng mắt nhìn "đồng hương Thiên Giới" này nửa ngày, cuối cùng đoạt lại nó từ tay Xích Hổ, đang định cưỡng chế Hồng Hạc với Lục Uyên ném nó đến chỗ thật hẻo lánh, không được xuất hiện trước mặt ta.
Phượng Hoàng lại nói: "Đặt trong phòng!"
Ta nổi giận: "Con sắc điểu này, giữ lại để làm gì?"
Phượng Hoàng cười hai tiếng, nói bằng giọng cao thâm khó dò: "Bản thân cô tự ngẫm lại đi!"
Ta lờ mờ cảm thấy y có ý khoe khoang, oán giận nói: "Đừng có học sư phụ ta cố làm ra vẻ huyền bí!"
Phượng Hoàng ngạo mạn đáp: "Là hắn học ta!"
Ta rất ảo não, ta nghĩ ta nghĩ ta nghĩ, nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra con sắc điểu này có ích chỗ nào?
Đêm đã khuya, bầu trời như một tấm vải bẩn đen sì, nhìn không ra màu sắc, không có mặt trăng sáng trong, không có sao sáng đầy trời, không có ve kêu quạ gáy, yên tĩnh im ắng. Trong không khí chỉ có mùi máu tanh hôi nhàn nhạt, xa xa thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng