The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.

không cùng một duộc.
"Ngọc Dao tiên tử!" Xích Hổ tướng quân hét to, nghe như sấm sét.
Ta bừng tỉnh từ trong suy nghĩ, còn không biết giải quyết thế nào,mắt nhìn bốn xung quanh thấy cửa hơi mở, hắn đứng bên ngoài, trong mắt không giấu được tàn khốc đang nhìn thẳng vào ta, giống như tóm được phạm nhân hung ác, vừa nhìn đã khiến người ta run rẩy rồi.
Xích Hổ tướng quân hồ nghi hỏi: "Cô ngồi dưới gốc lê không nhúc nhích đã ba canh giờ, đến tột cùng là đang suy tính cái gì?"
"Không có gì!" Ta nhìn sắc trời, mới phát hiện mình nghĩ có một vấn đề đã mất thời gian lâu như vậy, rất là xấu hổ, cuống quít đứng dậy vuốt vạt áo, hỏi thị nữ vì sao không đóng chặt cửa.
Hắn Loan nhìn cửa cổng lại nhìn ta, hình như cũng thấy khó hiểu: "Tiêu Lãng đại nhân có lệnh không được khóa cửa, nhưng nô tì đã đóng lại rồi mà, chắc là gió thổi cửa mở thôi.
Xích Hổ tướng quân khựng lại một lát, giải thích: "Lão tử phụng mệnh trông coi, sợ mẹ trẻ này quỷ kế đa đoan, mang lòng chày trốn nên lúc nào cũng phải nhìn chằm chằm."
Lần đầu tiên có người bảo ta quỷ kế đa đoan, ta rất là cảm kích.
Hắc Loan cau mày: "Tướng quân, không được đâu? Bọn ta thì không sao, chứ nữ nhân nhân gian với Thiên giới không thể tùy tiện xuất đầu lộ diện được."
"Ông nhổ vào, nhập gia tùy tục, có gì mà không được? Huống chi mẹ trẻ này bộ dạng cũng chẳng có gì hơn người, Tiêu Lãng đại nhân lại lệnh ta lúc nào cũng phải nhìn chằm chằm nàng, nhìn vài lần cũng không mất miếng thịt nào, có cái gì đáng ngại?" Xích Hổ ngẩn người, thẹn quá hóa giận mà mắng ta vài tiếng, chuyển hướng chủ đề, chỉ vào ta nói: "Nàng ta vừa rồi mới ngồi yên suốt ba canh giờ, mắt nhìn phía trước, không động đậy tí nào, không phải tu luyện cũng không phải là ngủ, sau lưng lại động pháp lực, rất cổ quái."
Vừa nãy dẫn hồn phách cửa Phượng Hoàng về, động ba phần pháp lực lại bị phát giác.
Ta chột dạ lui về sau hai bước, trên mặt vẫn coi như trấn định.
Biểu cảm của Xích Hổ tướng quân rất khủng bố, giống như muốn tóm ta lôi đến cho Tiêu Lãng tra khảo.
Chỉ cần có tí gió thổi cỏ lay nào rơi vào tai tên hồ ly Tiêu Lãng kia, ta có đang nghĩ cái gì cũng không gạt được hắn.
Đang chần chờ, giọng nói của Phượng Hoàng kịp thời xuất hiện trong đầu, y không chút do dự ra lệnh: "Khóc!"
Thời khắc nguy cấp có người hỗ trợ, ta không buồn nghĩ, nghe theo mệnh lệnh, dụi dụi mắt bắt đầu gào khóc.
Hắc Loan đờ người ra nhìn, Xích Hổ trợn tròn mắt, đều sững sờ nhìn ta.
Phượng Hoàng cũng bị hù đến, chốc lát sau, y mắng ta bằng ngữ khí rất là ái ngại: "Cô thân là nữ tử, không thể khóc lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu một tí à? Không phải trẻ con ba tuổi, làm gì có cái kiểu khóc....không phong nhã như vậy?"
Ta bị mắng, vừa thấy oan ức vừa sợ, vừa khóc vừa ở trong linh thức hỏi: "Trước kia khi bị sư phụ phạt, ta đều khóc như vậy thôi. Làm thế nào để khóc tới lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu đây? Kính xin tiên sinh làm mẫu."
"Ôi giời, là sư phụ cô chiều hư cô rồi!" Phượng Hoàng lắc đầu liên tục, chết cũng không chịu làm mẫu.
Ta tưởng tượng ra thân thể suy nhược của y, cùng với cảnh mưa rơi trên rừng hoa lê ở Giải Ưu Phong, cả hai kết hợp lại, vô sự tự thông, thế là tiếng khóc thu nhỏ rất nhiều, chỉ nghẹn ngào lau nước mắt.
Xích Hổ tướng quân lắp bắp hỏi: "Đang êm đẹp, cô khóc cái gì?"
Phượng Hoàng lập tức ra lệnh, ta chỉ nói theo y, nức nở đáp: "Nhớ nhà..."
Nữ hài tử bị bắt đến, giam cầm trong cô độc vì nhớ nhà mà ngồi im lặng, cớ này dùng cũng hợp lý.
Xích Hổ hỏi lại: "Còn pháp lực?"
Ta tiếp tục lắp bắp theo lời Phượng Hoàng: "Trong phút chốc muốn gọi Thanh Loan bay về nhà, vươn tay ra lại không thấy ánh mặt trời, mới nhớ ra đây không phải Thiên Giới."
"Đúng rồi, ở đây đã cố gắng làm cho giống với Thiên Giới lắm rồi," Trên mặt Hắc Loan hiện ra chút không kiên nhẫn, rất nhanh khôi phục lại mặt mỉm cười ân cần, khuyên nhủ: "Tiên tử chớ khóc, coi chừng khóc tới hại thân thể. Cô xem viện này, thật là đẹp nha, Tiêu Lãng đại nhân phí không biết bao nhiêu tâm tư đâu. Khí hậu Ma giới vốn không tốt, sản vật khan hiếm, đất là trồng không lên được cây cỏ gì, để dẫn được ao nước ấm này để trồng cây, đã phải phái mấy ngàn người đào hơn mười dặm kênh, đặt ở bên ngoài, số công đấy có thể đổi được cả ngàn đầu heo đấy!"
Lục Uyên - vốn nghe thấy tiếng khóc mà vội vàng chạy tới, không hiểu mô tê gì, cũng chạy vào an ủi: "Đấy chính là bốn ngàn cái chân heo nướng đấy, đổi là ta cũng sướng chết, cô còn khóc cái gì?"
Thoạt nhìn nàng ta rất thèm thuồng.
Ma giới không phải là trân bảo vô số sao? Ta nghe thấy mà sững sờ, quên cả khóc.
Phượng Hoàng trong đầu giải thích: "Ma Giới dựa vào sự tiến cống của các tộc và cướp đoạt khắp nơi mà sống, nhưng nhiều tiền vàng lại thiếu đồ ăn."
Đây cũng chính là nguyên nhân lớn nhất khiến bọn chúng tâm tâm niệm niệm muốn xâm lấn Tam giới, cướp địa bàn.
Phượng Hoàng thấy ta lại ngẩn người, nhắc nhở: "Cô tốt xấu gì cũng là nữ tử, ngày thường không có việc gì thì ngắm gió trông mây rơi vài giọt lên, nhìn cỏ xem hoa ai oán viế