Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

ức, cảm thán: "Tiêu Lãng có cặp con ngươi màu máu giống như Nguyên Ma Thiên Quân, ma khí bao trùm toàn thân, Diệu Âm tiên tử vừa nhìn thấy hài tử liền hoàn toàn điên cuồng, bóp chết hắn tại chỗ vứt xuống Nam Thiên Môn. Cẩn Du phải chứng kiến cảnh mẫu thân nổi điên giết con, có lẽ cũng chịu không ít ảnh hưởng, tính tình trở nên quái gở lạnh lùng."
Phượng Hoàng tiếc nuối nói: "Khi đó chúng ta mới biết Tam Ma hoàn toàn kế thừa đặc điểm của Nguyên Ma Thiên Quân, do Tham Sân Si sinh ra, thân thể chỉ là vật dẫn, linh hồn lại bất tử bất diệt, tất cả Thiên giới vô cùng hối hận vì đã không triệt để phong ấn hắn."
Một cặp song sinh, tính cách và lập trường hoàn toàn bất đồng, nhân sinh cũng bất đồng.
Phượng Hoàng tiếp tục nói: "Từ lúc bọn họ ra đời đã căm hận lẫn nhau, đây là ván cờ chém giết không có hồi kết."
Ta nhớ tới khi Tiêu Lãng bị thương nặng tựa hồ ăn khớp với thời điểm sư phụ biến mất, trong lòng căng thẳng, đang muốn đặt câu hỏi.
Phượng Hoàng khẳng định: "Có thể làm Tiêu Lãng bị trọng thương, cũng chỉ có sư phụ cô thôi."
Tiêu Lãng đã về Ma giới, sư phụ ta vẫn còn chưa trở về Thiên giới.
Kết cục rõ ràng.
Chỉ là ta không muốn tin, ta ôm hi vọng, hắn bị Ma giới nhốt, hoặc trượt chân rơi vào nhân gian rồi vì đủ loại duyên cớ mà không có cách nào quay về Thiên giới.
Phượng Hoàng hít thở sâu một hơi, cho ta đáp án tàn khốc nhất: "Ngọc Dao, lúc đầu khi thấy cô đến đây đã rất đáng thương rồi, sợ cô thương tâm quá độ nên ta tạm thời giấu chuyện này không nhắc đến."
Ta lắc đầu:" Thế nhưng mà... Trực giác của ta nói sư phụ không chết."
Phượng Hoàng lại xác định: "Chỉ cần Tiêu Lãng còn một hơi thở cũng sẽ không để cho Cẩn Du sống."
"Có lẽ là Luân Hồi rồi," khóe mắt ta còn đọng lệ, cố gắng nghĩ theo chiều hướng tốt: "Cũng không tệ."
"Caí này..." Phượng Hoàng nuốt một ngụm nướt bọt, muốn nói lại ngừng lại.
Ngoài cửa truyền đến tiếng vó ngựa rối loạn cùng tiếng binh khí va chạm, ma khí bức người cuồn cuộn ập tới, Lục Uyên vẫn đang ngồi trong sân ngắm hoa cỏ, rồi Hắc Loan đang buôn chuyện với Hồng Hạc, còn có mấy thô sử nha hoàn phụ trách quét dọn đều như lảo đảo xông ra cửa, cung kính quỳ xuống, dù cho cách rất xa ta vẫn thấy hoa lụa trên đầu các nàng đang run nhè nhẹ.
Cửa mở, Xích Hổ tướng quân quỳ một gối xuống, hành quân lễ.
Mấy chục Ma giới tướng lãnh mang theo sát khí, nối đuôi nhau đi vào.
Phượng Hoàng vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất nói với ta: "Tử vong cũng không phải kết thúc, cũng không phải chuyện tàn khốc nhất. Cô phải bày ra ý chí chiến đấu với Tiêu Lãng, cố gắng mà chống đỡ. Dù cho bị cưỡng ép thế nào cũng không được khuất phục đi bổ hồn cho Nguyên Ma Thiên Quân, cho dù là..."
Lời còn chưa dứt, bóng dáng xinh đẹp mà đáng sợ của Thương Quỳnh đã xuất hiện ở trong Lê Hoa Viện, ả mặc hồ phục đen óng dệt bằng vân thải, tóc dài chỉ dùng một cây trâm vãn lên, toàn thân không có chút trang sức, cặp mắt màu hổ phách mang theo hàn quang khiếp người, khóe miệng lại dần hiện lên nụ cười động lòng người, cười đến mức người ta sởn gai ốc.
Ta lập tức cắt đứt liên kết với hồn phách của Hồ Điệp.






Gặp Lại​
Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai.
Ta dành một lòng đề phòng vô hạn cho Thương Quỳnh.
Phượng Hoàng ngoan ngoãn ngồi thụp xuống một chỗ thật hẻo lánh để giả chết.
Không ngờ, Thương Quỳnh chỉ thoải mái nhàn nhã đi vòng quanh sân hai vòng, ca ngơi hoa lê ở đây nở sao mà xinh đẹp, cá chép nuôi trong ao sao mà béo mập, ta đứng chỗ góc tường, căng thẳng đến dựng hết cả lông tóc lên. Ả thong dong di đến bên cạnh ta, thu liễm nhuệ khí, mỉm cười hỏi rất khoa trương: "Ngọc Dao tiên tử, gần đây không phải chịu oan ức gì chứ?"
Thương Quỳnh lại nói: "Sư phụ ngươi Cẩn Du cùng với Tiêu Lãng lại có ít quan hệ huyết thống, mặc dù Tiên Ma có khác, tính tình lại chấp nhất như nhau, chẳng qua hắn không có lệ khí như tên đệ đệ ngốc kia của ta, cử chỉ ưu nhã, trông ra lại thấy hơn hẳn vài phần."
Ta hồ nghi hỏi: "Ngươi cũng biết sư phụ ta?"
Thương Quỳnh cười rộ lên, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, giống như đang tính toán cái gì, một lúc lâu sau mới đáp: "Sư phụ ngươi tuấn mỹ như thế, nếu không phải hắn quá giống Tiêu Lãng nhìn cũng thấy phiền thì quả thực người ta đã không xuống tay nổi, ta nhất định chiếm được hắn."
Ta nhận ra cách nghĩ của ả về sư phụ, quá vô sỉ! Trong lòng không khỏi sinh ra nộ khí.
Thương Quỳnh vẫn đang nhìn ta, cười nói: "Ngọc Dao tiên tỷ xinh đẹp như thế, ở Thiên Giới cũng là thượng đẳng. Đáng tiếc đệ đệ ngốc kia của ta tính tình quá xấu, quá thối, không xứng với ngươi, ngược lại với Cẩn Du mới là giai ngẫu..."
Lòng ta đau xót, cố gắng hết sức không biểu hiện ra mặt, cười lớn: "Đều là vui đùa mà thôi."
"Hử? Là ta suy nghĩ nhiều sao?" Thương Quỳnh ra vẻ kinh ngạc khẽ kinh hô một tiếng, vẻ tính toán trên mặt càng hiện rõ, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm quỷ dị, ả hơi nghiêng đầu về phía ta, giống như đang định lấy lòng ta, hỏi bằng giọng rất dụ hoặc